Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 134950
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/950 lượt.
ô cùng uyên bác.
Xem bài post đến mức đau dạ dày suốt cả đêm, Bạc Băng ôm chăn ép vào dạ dày lui vào một góc giường. Cô biết Diệp Chính Thần suốt đêm cũng không ngủ, bởi vì cô có thể nghe thấy rõ ràng âm thanh gõ bàn phím từ phòng sát vách, từng tiếng gõ rất nhẹ, cho đến lúc bình minh.
Hơn chín giờ sáng, điện thoại anh vang lên.
Không biết là ai gọi đến, anh đáp lại rất ngắn gọn: “Tôi bận rất nhiều việc, không có thời gian.”
Nói xong anh liền tắt máy.
Đến giữa trưa, Dụ Nhân đến nhà trọ, đương nhiên không phải là đến phòng của cô, mà là đến phòng Diệp Chính Thần.
Từ vách tường cách âm cực kì không tốt, Bạc Băng nghe được âm thanh của Dụ Nhân, cô ta nói cô ta mua được gia vị của món lẩu cay Tứ Xuyên tại một cửa hàng ở Trung Quốc, cô ta còn mua được thịt trâu ở Kobe, còn có thịt cừu non nhập khẩu từ Mông Cổ.
Một cảnh tượng vô cùng cảm động và ấp ám, tình cảm vợ chồng nồng nàn! Cho dù đã cách một vách tường, nhưng cô vẫn cảm thấy bản thân mình thật dư thừa.
Dạ dày của cô đột nhiên không đau nữa, tinh thần đột nhiên phấn chấn gấp trăm lần, Bạc Băng đứng lên, rửa mặt, chải đầu, trang điểm rời khỏi phòng.
Cô đi dạo ở trung tâm mua sắm, đi dạo ở cửa hàng bán thuốc, đi dạo ở cửa hàng bán đồ thể thao… Đến lúc hai chân cô mệt mỏi rã rời, thì chỉ mới sáu giờ tối, vẫn không muốn về nhà. Vì thế, cô chạy đến một cửa tiệm nhỏ uống rượu. Trên TV, cô thấy khi thất tình người ta thường hay uống rượu, cô nghe nói cồn có thể làm tê liệt sự đau khổ, không biết có hiệu quả hay không, cho nên cô muốn uống thử.
Đúng là rất hiệu quả, cô chỉ mới uống hết một bình rượu mơ, tâm trạng đã trở nên tốt hơn, cứ nghĩ đến Diệp Chính Thần và Dụ Nhân đang ở nhà trọ cùng nhau ăn món lẩu nóng hổi, cô liền nằm úp lên bàn không ngừng cười. Cô thậm chí còn nghĩ không biết Dụ Nhân buổi tối có ngủ lại phòng của anh hay không… Điều đó thật sự rất buồn cười!
Nghĩ đến điều đó có thể xảy ra, Bạc Băng uống thêm một bình rượu mơ nữa. Cô vừa uống vừa suy nghĩ đến vách tường không cách âm…
Haha! Haha! Điều này càng buồn cười hơn, Bạc Băng cười đến mức nước mắt không ngừng rơi.
Uống đến hơn chín giờ tối, hai bình rượu mơ đã cạn, Bạc Băng vẫn chưa muốn về nhà, vì thế cô đi tìm Lăng Lăng, nhưng trong phòng của Lăng Lăng không có người, lúc này cô mới nhớ đến cô ấy đã đi Tokyo dự hội nghị, cô buồn bực nắm chặt tóc.
Bạc Băng cảm thấy như mình đang bay lơ lửng, sàn nhà dưới chân chỗ thấp chỗ cao, cô bước đi khập khiễng trở về phòng.
Bước ngang qua cửa phòng Diệp Chính Thần, trong lúc vô tình cô thoáng nhìn vào bên trong cửa sổ, bức màn màu xanh nhạt được kéo kín, phản chiếu hình ảnh một nửa thân trên của hai bóng người chồng lên nhau.
Hình ảnh rất hài hòa, Bạc Băng nhìn ngây ngốc, một lát sau, cô mới vịn vào vách tường, đi đến cửa phòng của mình.
Cô đưa tay vào trong túi xách tìm kiếm chìa khóa, tìm mãi mà không thấy đâu, cô tức giận trút tất cả đồ đạc ra nền đất, quỳ gối trên mặt đất mà tìm…
Cuối cùng cũng tìm được, cô lắc lư chao đảo dựa vào vách tường đứng lên, đang muốn mở cửa…
Cửa phòng sát vách bỗng nhiên mở ra, Diệp Chính Thần đứng trước cửa nhìn cô. Bạc Băng vội vàng giả vờ ngồi xổm xuống tìm kiếm món đồ gì đó, rất ấu trĩ, nếu cô không uống rượu, cô sẽ không làm những chuyện ấu trĩ như vậy.
“Em lại uống rượu?” Giọng nói của anh có chút u ám, như đang nổi giận.
Bạc Băng ngẩng đầu, muốn nhìn rõ vẻ mặt anh, nhưng trước mắt cô mọi thứ trở nên mơ màng, cô dụi dụi mắt, chạm vào một giọt chất lỏng.
Sau đó, cô lại ấu trĩ giả vờ mở cửa.
Chiếc chìa khóa trong tay cô đang run run, cô thử rất nhiều lần nhưng không tài nào tra chìa khóa vào ổ được, cô càng nóng vội, càng không thể nào tra vào.
Một lực mạnh hướng đến gần cô, anh giật lấy chiếc chìa khóa trong tay cô, giúp cô mở cửa.
“Cám…”
Cô vẫn chưa nói xong, anh đã trực tiếp đẩy mạnh cô vào trong, xoay người khóa cửa
Đêm đó, cô chỉ mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng rộng thùng thình, bên trong là một chiếc áo lót tơ tằm, phía dưới là một chiếc váy ngắn sọc ca rô, cùng với một đôi tất mỏng. Do kéo đẩy, quần áo cô trở nên lộn xộn, cổ áo lộ ra một nữa bả vai, váy trượt đến thắt lưng, hai chiếc đùi nõn nà của cô hoàn toàn lộ ra ngoài.
“Nha đầu…”
Trong phòng không bật đèn, anh gọi cô vô cùng yêu thương. Chất cồn đã làm lòng cô tê liệt, giờ đây lại có một cảm giác mãnh liệt ùa đến.
Bạc Băng dựa vào vách tường chậm rãi lui về một góc, cô từ từ ngồi xổm xuống nền đất, đầu gối để trước ngực.
Có những câu, nếu cô không uống rượu, nhất định cô sẽ không nói, có chết cũng không nói. Nhưng khi đã uống rượu, men say làm ngôn ngữ của cô trở nên rối loạn.
“Sư huynh, em xin anh, anh đừng để cô ấy ở đây qua đêm… Em không chịu nổi…” Bạc Băng ấn ngực, lui vào trong góc phòng: “Rất đau, đau đến mức không chịu nổi…”
Diệp Chính Thần ngồi xổm trước mặt cô, tay anh đặt lên đầu cô, không nhẹ không nặng, lòng bàn tay ấp ám xuyên qua từng sợi tóc của cô: “Anh có thể làm gì cho em?”
Giọng nói của anh mang theo sụ run rẩy, so với cô dường như còn run