Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách

Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách

Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 134951

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/951 lượt.

hỗ ma sát được tra thêm dầu bôi trơn…

Hôm đó, cô đứng trong phòng nuôi dưỡng quan sát vi khuẩn, cả người như bừng tỉnh, quên mất thời gian. Bạc Băng đương nhiên biết là ai làm, chỉ là không rõ vì sao anh phải làm như vậy, muốn vãn hồi, muốn bù đắp, hay vẫn là có thói quen đối xử tốt với cô, tựa như cô cũng có thói quen nhận lòng tốt đó?
Cho đến khi cô phát hiện đèn lầu đối diện đã tắt, Bạc Băng mới nhìn đồng hồ, thế nhưng trời đã bước sang ngày mới.
Cô bước ra khỏi phòng thí nghiệm, cởi trang phục phòng hộ, đứng trước cửa thang máy…
Toàn bộ không gian đều trở nên vắng lặng yên tĩnh, thỉnh thoảng lại xộc lên mũi mùi thuốc khử trùng.
Bạc Băng khoanh tròn hai tay trước ngực, sau lưng cô dường như có một cơn gió lạnh lẽo ùa đến.
Thang máy tới, cửa mở ra, cô vội vàng bước về trước vài bước, sau đó lại lập tức lùi lại đứng vào chỗ cũ. Bởi vì cô thấy Diệp Chính Thần đang mặc áo blouse trắng đứng bên trong, áo trắng được khoác lên người anh, vĩnh viễn vẫn thiêng liêng như vậy, so với sự u ám của đêm tối, hoàn toàn không hợp nhau.
Bạc Băng nhìn anh thật lâu, cô chưa bao giờ nghĩ rằng khi vô cùng nhớ một người, rõ ràng người đó đang đứng rất gần, chỉ cần tiến lên vài bước là có thể đứng bên cạnh người đó, mà tại sao cô chỉ có thể nhìn anh từ xa…
Trong một giây cửa thang máy khép lại, anh nhanh nhẹn ấn nút “Open door”, ánh mắt anh nhìn cô chờ mong.
Bạc Băng đứng im bất động, anh cũng vậy, cô và anh cứ duy trì tư thế chờ đợi.






Bạc Băng nhìn đồng hồ trên tay Diệp Chính Thần, chiếc đồng hồ Hải Âu màu đen với chiếc kim giây đang dịch chuyển từng nhịp, từng nhịp.
Cô lặng lẽ đưa tay ra phía sau, kéo tay áo xuống…
Thời gian cứ trôi qua như thế, cho đến khi âm thanh sắc bén thông báo thang máy bắt đầu khởi động, năm tiếng, mười tiếng, từng tiếng vang lên vô cùng chói tai… Anh buông lỏng tay ra. Cánh cửa nặng nề từ từ khép lại trước mắt cô, tựa như sự nặng nề của vận mệnh, cửa đóng lại sẽ không bao giờ mở ra nữa.
Nước mắt cô cuối cùng cũng rơi xuống, Bạc Băng che mặt, nước mắt như đê vỡ tràn qua kẽ tay cô. Không phải cô không muốn bước vào, cô sợ khi cô vào trong, cô sẽ không khống chế được bản thân mà nói với anh: Em nhớ anh!
Cô muốn ôm anh, cho dù chỉ là một giây cũng được.
Cô và anh đứng đối mặt với nhau, khoảng cách chỉ là hai mét.
“Nha đầu.” Giọng nói Diệp Chính Thần ấm áp như gió mùa hạ thoảng qua, nhẹ nhàng gọi cô.
Bạc Băng cắn răng, tay nắm thành quyền, cô không nhịn được mà quay đầu.
“Em có thể cho anh một cơ hội nữa không?”
“Cơ hội?” Bạc Băng cười khổ, anh là một người đàn ông đã có gia đình, anh còn muốn cô cho anh cơ hội: “Cơ hội yêu đương vụng trộm? Anh vụng trộm vẫn chưa đủ sao?”
Diệp Chính Thần không trả lời được câu hỏi của cô.
Cô nói với anh: “Anh thật sự vẫn chưa thỏa mãn ư, nếu đổi lại là em, em sẽ cảm thấy không còn hứng thú với chuyện này nữa.”
Bạc Băng vừa muốn đi, Diệp Chính Thần đã bước vội đến, bắt lấy tay cô: “Quan hệ của anh và Dụ Nhân không như em nghĩ đâu.”
“Vậy đó là gì?”
Nhìn vẻ mặt muốn nói rồi lại thôi của anh, cô như có chút chờ mong, cô thật sự hy vọng anh có thể nói với cô là tất cả đều không phải là sự thật, chỉ cần anh nói, cô sẽ tin, nhưng câu nói đầu tiên anh phát ra từ miệng lại là: “Anh ly hôn với cô ấy được không?”
“Ly hôn.” Hai chữ này từ miệng anh nói ra, nhạt như gió lạnh. Bạc Băng nhìn người đàn ông trước mắt, cô phát hiện anh rất xa lạ, dường như cô không hề quen biết anh.
“Diệp Chính Thần, ai mà làm vợ của anh, cuộc đời này coi như bị hủy.”
Nói xong, cô đẩy cửa ra, chạy vào đêm tối.
Đêm đó, cô chạy xe đạp phía trước, xe của anh vẫn theo phía sau cô.
Cô đạp xe rất chậm, có vài lần không kiềm chế được cảm xúc cô suýt chút nữa là nhảy xuống xe đạp, chạy đến hỏi anh: “Anh có thể ly hôn với cô ấy sao?”
Thật sự, rất nhiều lần! Sau đó, cô lại vô cùng khinh bỉ chính mình: Cô nhất định là yêu anh đến phát điên rồi.
Nhưng có một vài suy nghĩ, một khi đã ở trong đầu, một ngày nào đó cũng sẽ đâm chồi, sẽ nảy mầm, sau đó sẽ khỏe mạnh mà nở rộ. Sau khi trở về phòng trọ, Bạc Băng mất ngủ, trong đêm tối cô say sưa nhìn bức tường đầy chữ chính, sau đó lại như điên muốn chạy qua phòng sát vách hỏi anh: “Anh có thể ly hôn với cô ấy sao? Có thể sao…”
Đầu óc cô cứ nóng lên, ngu ngốc lên trang web Tianya(1) post một bài viết, trưng cầu ý của mọi người.
(1) Tianya.cn: một trang web cộng đồng lớn ở Trung Quốc.
“Tôi yêu phải một người đàn ông, anh ấy đã có vợ, anh ấy nói sẽ ly hôn với vợ anh ấy và sống cùng tôi, tôi nên làm gì bây giờ?”
Có thể tưởng tượng, Bạc Băng bị vô số lời phản hồi mắng đến thê thảm.
“Đồ đê tiện.” Hai chữ này mắng rất có hàm súc khéo léo, điều khiến cô buồn bực nhất là làm liên lụy đến Diệp Chính Thần, anh cũng bị mắng, những lời mắng đặc biệt rất khó nghe, cô lại như điên thay anh giải thích, nói anh đối xử với cô rât tốt…
Kết quả, mọi người đã làm cho kiến thức văn học Trung Quốc của cô trở nên v


Disneyland 1972 Love the old s