Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đũa Lệch Dễ Thương

Đũa Lệch Dễ Thương

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342707

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2707 lượt.

à, chỉ là diễn kịch ở mức độ vừa phải, độ khó không cao, đúng không?"
"Nhưng chẳng phải anh không muốn sao?"
"Nghe cho rõ tôi nói không muốn là thế nào". Cô thở, tất cả những đường cong lọt vào đáy mắt, anh ta vừa lẳng lặng nhìn vừa nói: "Tôi sẽ không bị người khác khống chế, tôi không cho phép người không liên can quấy rầy cuộc sống của tôi, tôi không làm chuyện tôi không thích, tôi không muốn kết quả chỉ là càng ngày càng nhiều người hiểu lầm rằng chúng ta là một cặp".
Anh ta nhấn mạnh hai tiếng "hiểu lầm".
Nói xong, anh ta khống chế ánh mắt một lần nữa nhìn gương mặt cô: "Như vậy đã hiểu chưa?"
Bối Nhĩ Đóa bị anh ta nói một tràng làm chóng mặt: "Tóm lại... Rốt cuộc là anh muốn hay là không muốn?"
Cửa sắt bị mở ra, tiếng cười đùa tràn lên sân thượng.
"Ghét thế, dẫn người ta lên đây làm gì? Trên này tối đen như mực, anh định làm chuyện xấu gì à?" Nữ sinh ngượng ngùng phản đối.
"Chuyện anh muốn làm... đã bắt đầu rồi..." Nam sinh vừa nói vừa bắt đầu động thủ.
"Chờ đã... Bên kia có người".
"Lừa ai chứ?"
"Có người thật". Nữ sinh vùng vẫy khỏi vòng tay đối phương: "Mau nhìn xem, họ còn nằm nữa..."
"KHÔNG phải chứ? Có vị đồng đạo nào chiếm chỗ trước à?" Nam sinh từng bước đi tới, nheo mắt lại nhìn.
Nữ sinh cũng hết sức thận trọng đi theo phía sau cậu ta.
Đến tận lúc cách Diệp Trữ Vi và Bối Nhĩ Đóa một bước chân.
Diệp Trữ Vi đột nhiên lên tiếng: "Tôi cảm thấy hai bạn không gõ cửa đã đi vào là rất không lễ phép".
Những người khác, bao gồm cả Bối Nhĩ Đóa: "..."
"Còn nữa, các bạn nên biết xếp hàng trước sau".
"..."






Diệp Trữ Vi kéo Bối Nhĩ Đóa đứng lên, mặt đối mặt với hai cô cậu học trò đột nhiên xuất hiện trong bóng đêm.
"Hai người không phải học sinh trong trường". Nam sinh tỏ vẻ không kiên nhẫn: "Lên sân thượng làm gì?"
"Tâm sự". Diệp Trữ Vi nói.
"Nửa đêm trèo lên sân thượng tâm sự? Ai tin?" Nam sinh khinh thường: "Trường tôi cấm người bên ngoài vào ngắm cảnh, hai người mau đi đi".
Diệp Trữ Vi nói không nhanh không chậm: "Đầu tiên, hình như cậu không có quyền đuổi người. Còn nữa, như cậu vừa nói, nửa đêm lên đây tâm sự nói
"Còn lâu tôi mới đi thuê phòng với anh". Bối Nhĩ Đóa chán nản nhắc nhở: "Mau đi thôi, nếu không lát nữa hết giờ, học sinh sẽ đi ra như ong vỡ tổ, chúng ta bị phát hiện sẽ không tốt".
Diệp Trữ Vi lại coi thường sự nhắc nhở của cô, đứng yên tại chỗ như suy nghĩ gì đó, dáng người cao ráo, dường như đang ngắm nghía vườn trường trong đêm.
"Anh đang nghĩ gì thế? Còn không đi mau?" Bối Nhĩ Đóa nghi hoặc.
"Vừa rồi hai học sinh ngắt lời chúng ta trên sân thượng là người yêu?" Anh ta hỏi.
"Rõ ràng là vậy".
"Bọn nó mới lớn mà".
"Đúng, có điều chuyện đó thì có gì lạ? Học sinh cấp ba yêu nhau là chuyện rất thông thường, chẳng lẽ khi anh học cấp ba lại không thấy?"
"Dường như không thấy có cặp nào công khai".
"Về cơ bản yêu đương thời cấp ba là chuyện bí mật, thường ít khi công khai". Bối Nhĩ Đóa nói: "Anh không phát hiện cũng là bình thường. Anh vốn có một khả năng đặc biệt, đó là có thể lược qua tất cả mọi thứ xung quanh một cách có lựa chọn".
Ánh mắt Diệp Trữ Vi rơi vào người cô: "Vậy cô từng có chuyện bí mật như thế không?"
Bối Nhĩ Đóa lắc đầu: "Không. Thời cấp ba ngoài học hành thì tất cả thời gian của tôi đều dùng để đọc truyện tranh".
"Có bạn học nam theo đuổi không?"
Bối Nhĩ Đóa nhớ lại một lát, gật đầu thành thật: "Có, còn không chỉ có một. Nói ra anh đừng tưởng tôi khoác lác, thực ra ba năm cấp ba tôi rất có giá, còn là hoa khôi của lớp nữa".
Diệp Trữ Vi dường như thấy hứng thú: "Thế à? Khi đó cô không giống bây giờ hay sao?"
"Anh đừng có độc mồm độc miệng". Bối Nhĩ Đóa trợn mắt nhìn anh ta: "Khi đó tôi rất gầy, da mịn màng hơn bây giờ mười lần, tóc cũng dài hơn bây giờ, miễn cưỡng được coi là người đẹp".
Nói ra miệng, chính cô cũng hơi xấu hổ, thế là ngượng ngùng bổ sung: "Đương nhiên huy hoàng đã qua rồi, hảo hán không nhắc lại cái dũng năm xưa, không nhắc tới nữa, không nhắc tới nữa".
Trong bóng đêm, đôi mắt đen của Diệp Trữ Vi vẫn chăm chú nhìn cô, nhìn đến mức cô mất tự nhiên hỏi anh ta: "Rốt cuộc anh đang nghĩ gì?"
"À, đột nhiên tôi phát hiện tình yêu thời cấp ba không nhạt nhẽo như tôi tưởng". Anh ta vẫn nhìn cô.
"..." Chẳng lẽ anh ta bị hai cô cậu vừa rồi kích thích?
"Đi thôi". Anh ta thu ánh mắt lại.
Quay lại đường cũ, chuồn êm ra cổng sau, Diệp Trữ Vi tiện tay phủi vạt áo, lại đưa tay nhặt lá cây trên đầu Bối Nhĩ Đóa.
"Hôm nào có thời gian gửi cho tôi ảnh của cô thời cấp ba".
"Vì sao?"
"Tôi muốn thấy hoa khôi lớp trước kia nhìn thế nào".
Bối Nhĩ Đóa nhún vai: "Được thôi. Có điều đổi lại anh cũng phải gửi ảnh của anh thời cấp ba cho tôi".
"Được".
Thực ra Bối Nhĩ Đóa có một mục đích, cô muốn thấy anh ta mặc đồng phục học sinh.
Hai người lên xe rời khỏi trường trước khi các học trò tan lớp tràn ra cổng.
Ngồi trên xe, Bối Nhĩ Đóa nhớ lại cảnh tượng trên sân thượng vừa rồi


Old school Swatch Watches