Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đũa Lệch Dễ Thương

Đũa Lệch Dễ Thương

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342694

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2694 lượt.

, suy nghĩ từ từ trở nên rõ ràng hơn. Anh ta nói mặc dù hơi vòng vèo làm người ta khó hiểu, nhưng phân tích từng câu một thì không khó đưa ra một kết luận, đó chính là anh ta đã nghe theo đề nghị của sếp Úc.
Chẳng lẽ là sếp Úc đã bí mật cho anh ta lợi ích gấp đôi? Bối Nhĩ Đóa thầm nghĩ. Nhưng anh ta không thiếu tiền. Hay là anh ta có cái chuôi nào rơi vào tay sếp Úc, hoặc là trang video của sếp Úc cũng có một phần đầu tư của anh ta? Dù sao hai người đó cũng là cậu cháu, anh ta có một cổ phần nhất định cũng là chuyện dễ hiểu. Bởi vì có dính dáng về lợi ích như vậy nên anh ta mới...
"Vừa rồi tôi nói cô nghe hiểu chứ?" Diệp Trữ Vi đang lái xe hỏi.
Bối Nhĩ Đóa chấm dứt suy nghĩ, nói: "Nếu tôi không nghe nhầm thì ý anh là ủng hộ ý kiến của sếp Úc?"
"Đúng". Úc Thăng đến tìm anh ta, không nói gì khác, chỉ có một câu, anh muốn có nhiều cơ hội tiếp xúc gần gũi với Bối Nhĩ Đóa hơn hay không?
"Bởi vì sếp Úc đã hứa cho anh một số lợi ích?" Cô thăm dò.
"Nói như vậy cũng không sai". Anh ta thừa nhận.
Quả nhiên là như vậy. Bối Nhĩ Đóa cho rằng mình đã đoán đúng, anh ta và sếp Úc nhất định có lợi ích liên quan cho nên anh ta mới đồng ý với kế hoạch
này.
Đèn đường bên ngoài chạy vùn vụt về phía sau, ánh sáng màu vàng ấm áp hắt lên khuôn mặt Bối Nhĩ Đóa. Ngoài mặt cô vẫn ung dung, nội tâm lại nghiêm túc cân nhắc lợi hại trong chuyện này.
Bây giờ anh ta sẵn sàng cùng cô đóng giả tình nhân, tạo ra tiêu điểm trước mặt đại chúng, mặc dù là do quan hệ với sếp Úc nhưng anh ta đã gật đầu, điều này ít nhiều cho thấy anh ta không bài xích sự tồn tại của cô. Đây trở thành cơ hội duy nhất để cô có thể "hợp tình hợp lí" tiếp tục gặp mặt, qua lại mật thiết với anh ta.
Như Đường Lật nói, cô đã có một chút cảm tình với anh ta, vậy trước mắt cô bây giờ chính là một cơ hội.
Nếu giữa hai người không có quan hệ này, với cá tính của anh ta, rất có khả năng anh ta sẽ chẳng buồn nói chuyện với cô.
Đây là lần đầu tiên cô thích một người nên cũng không có kĩ xảo theo đuổi nào, thậm chí ngay cả mời anh ta đi xem phim thế nào cũng không biết.
Sự thật là ngoài đi đường tắt này, cô không có biện pháp nào khác để tiếp cận anh ta.
"Ý cô là gì?" Thấy cô suy tư một thời gian dài, anh ta lên tiếng hỏi.
"Nếu quyết định như vậy, trong một thời gian rất dài anh sẽ không thể nghĩ đến chuyện yêu người khác". Bối Nhĩ Đóa hỏi lại: "Như vậy anh cũng không thấy có vấn đề gì sao?"
Diệp Trữ Vi thậm chí còn không ngước mắt lên: "Chẳng phải tôi đang yêu cô sao?"
Nghe thấy anh ta nói thẳng băng không hề có chút tâm tình nào, Bối Nhĩ Đóa chớp chớp mắt. Anh ta quả nhiên là một người nhanh chóng vào vai, một lòng vì công việc, làm gì cũng đi thẳng vào vấn đề.
"Nếu cha mẹ anh hỏi đến, anh có nói thật với họ không?"
"Cha mẹ tôi không chú ý nhiều lắm đến đời sống riêng tư của tôi". Diệp Trữ Vi nói: "Nhưng nếu họ hỏi, tôi sẽ nói thật với họ".
"Vậy tôi đồng ý". Cô nói ra bốn chữ.
Hai tay cầm vô lăng của anh ta bất giác nắm chặt hơn, giọng nói trở nên trịnh trọng: "Cô đã đồng ý thì phải nhớ, bắt đầu từ bây giờ không được có qua lại
với người khác giới ngoài tôi".
"Đương nhiên rồi". Cô gật đầu: "Một khi đã hợp tác, tôi vẫn có đạo đức nghề nghiệp".
"Đạo đức nghề nghiệp?" Anh ta nhắc lại lời cô, sau đó sửa lại bằng giọng lạnh nhạt: "Ý tôi là không chỉ quan hệ hợp tác giữa chúng ta. Cô không được có liên lạc với người khác giới mà giấu tôi, kể cả suy nghĩ trong lòng cũng không được".
"..." Nguyên tắc của anh ta quả nhiên ngặt nghèo.
"Hiểu không?"
"... Tôi sẽ cố gắng". Dù sao tư tưởng cũng có lúc không chịu sự khống chế của con người, lúc xem phim Mỹ thỉnh thoảng cô cũng tơ tưởng cơ bụng sáu múi của các tài tử.
"Cố gắng?" Vừa lúc đến đèn đỏ, anh ta dừng xe, quay sang dùng ánh mắt hỏi cô, xem như bình tĩnh nhưng lại ẩn chứa sắc bén.
Bối Nhĩ Đóa chỉ tấm biển quảng cáo rất to ngoài cửa sổ, trên biển là một người mẫu trẻ trung mặc váy siêu ngắn để lộ cặp đùi đẹp thon dài, nụ cười vui vẻ có thể cảm hóa bất cứ một người khác giới nào. Cô giải thích: "Như cô gái này, đàn ông hoặc nhiều hoặc ít đều phải chú ý, rồi lại tưởng tượng một vài hình ảnh an ủi tâm hồn. Tôi rất hiểu điều đó, bởi vì đây là chuyện thường tình của con người. Cho nên khi yêu nhau vẫn được phép thỉnh thoảng suy nghĩ bâng quơ".
Ánh mắt Diệp Trữ Vi lách qua Bối Nhĩ Đóa thoáng nhìn biển quảng cáo như nhìn một bồn hoa không có sức sống, lập tức thu ánh mắt lại, bình luận: "Rất nông cạn".
"Anh không cảm thấy chân cô ấy vừa dài vừa thẳng, siêu đẹp sao?" Dù là phụ nữ nhưng Bối Nhĩ Đóa cũng phải chảy nước miếng.
"Không". Diệp Trữ Vi nhìn thẳng về phía trước: "Không khác chân cô là mấy".
Bối Nhĩ Đóa sửng sốt cúi đầu nhìn hai chân mình, không biết có phải anh ta đang mỉa mai hay không. Cặp chân trên biển quảng cáo phải dài hơn chân cô mười phân là ít...
"Mặt cô ấy rất hoàn mỹ".
"Cằm quá nhọn, thiếu mỹ cảm". Thái độ của anh ta lạnh nhạt: "Còn không bằng cô".
Bối Nhĩ Đóa vô thức đưa ngón tay sờ cằm, thì ra Diệp Trữ Vi thích