Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342710
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2710 lượt.
à lãng mạn".
"Ờ, còn gì nữa không?"
"Anh ta giỏi nấu ăn, cũng biết làm việc nhà, còn có thể chăm sóc vật nuôi. Phụ nữ có đảm đang đến mấy so với anh ta cũng có phần thua kém".
"Hình như là thế".
"Anh ta còn có chứng yêu sạch sẽ không nhẹ, bạn gái không gội đầu một ngày cũng không được". Úc Thăng mỉm cười: "Anh ta rất nguyên tắc, ngày làm việc luôn ngủ sớm dậy sớm. Nếu em ngủ nướng có thể sẽ bị anh ta phê bình".
Điểm này thì Đường Lật cực kì đồng tình, bởi vì cô rất thích ngủ nướng, ngày làm việc vẫn thường đi làm muộn, may mà sếp Úc bao dung cơ bản coi như không thấy chuyện này, chưa bao giờ trừ một đồng tiền lương nào của cô. So với Diệp Trữ Vi thì sếp Úc của cô hòa nhã dễ gần hơn rất nhiều.
"Nói vậy thì sống cùng Diệp Trữ Vi cũng không phải một chuyện dễ dàng".
"Về tổng thể thì anh ta rất xuất sắc, là một nhân tài hiếm có, từ nhỏ anh cũng hâm mộ anh ta, coi anh ta là một tấm gương để học tập". Úc Thăng nói rồi uống một ngụm trà xanh, kết luận sau một hồi vờ khen ngợi mà thực ra lại là phê bình ông cậu của mình, khôi phục khí độ bình thường: "Chỉ tiếc nhân vô thập toàn, cùng sống với người như vậy sẽ có áp lực".
Đường Lật cau mày.
"Dường như em đang lo lắng gì đó". Giọng Úc Thăng đối diện càng thêm nhã nhặn, lại mang một chút nguy hiểm.
"Không có gì". Đường Lật lắc đầu.
Diệp Trữ Vi thế nào cô cũng không cần lo lắng, cô chỉ lo lắng thay Bối Nhĩ Đóa, lo lắng cho khả năng chống chịu áp lực của cô bạn thân.
Bởi vì đã đồng ý gửi ảnh thời cấp ba của mình cho Diệp Trữ Vi xem, Bối Nhĩ Đóa hỏi anh ta phương thức liên lạc ngoài điện thoại di động.
Diệp Trữ Vi hiển nhiên là đồ cổ có thâm niên trên phương diện này, QQ gì đó đều không dùng, trực tiếp nhắn cho cô một dòng: "Gửi đến hộp thư công việc của tôi".
Bối Nhĩ Đóa chọn một hồi lâu, cuối cùng chọn một bức ảnh bình thường. Cô mặc y phục hàng ngày, đứng dưới gốc nhãn. Đó là ảnh các học sinh chụp cho nhau hôm về trường sau kì thi đại học.
Cô gửi vào hộp thư của Diệp Trữ Vi, một lát sau nhận được trả lời của Diệp Trữ Vi: "Không khác cô bây giờ là mấy".
Đây là khen hay là chê? Bối Nhĩ Đóa rất tiếc nuối phát hiện, lúc cô xinh đẹp nhất cũng không thể làm anh ta choáng ngợp... Thôi được, dù sao anh ta cũng không có yêu cầu gì đối với dung mạo của phụ nữ, bây giờ cô có xinh đẹp hay không cũng không hề ảnh hưởng đến cảm giác của anh ta đối với cô, huống hồ là dáng vẻ trước kia.
"Không tìm được thật. Tôi rất ít khi chụp ảnh, cơ bản cũng không có ai sẵn lòng chụp cho tôi". Anh ta giải thích hợp tình hợp lí: "Nhớ trước có một tấm nhưng vừa rồi tìm mãi không thấy, hình như là bị xóa mất rồi".
Bối Nhĩ Đóa tỉnh ngộ, cô đã bị Diệp Trữ Vi chơi xấu, nhưng cô vẫn nhất quyết không chịu buông tha: "Ảnh tập thể thì kiểu gì cũng có chứ?"
"Có một tấm chụp cả khóa luôn, nhưng cô thấy rõ sao?"
"..." Bối Nhĩ Đóa triệt để không nói được gì. Cô không muốn nói chuyện với anh ta nữa, đặt điện thoại xuống đi đánh răng rửa mặt chuẩn bị ngủ.
Đêm đã khuya, Diệp Trữ Vi viết xong báo cáo khoa học, đóng file lại, bức ảnh Bối Nhĩ Đóa trên màn hình lại đập vào mắt.
Anh ta uống một ngụm trà nguội, hai tay chống cằm yên tĩnh nhìn rất lâu rồi lẩm bẩm đánh giá: "Được đấy. Chân không kém người mẫu trên biển quảng cáo là mấy, nhưng khuôn mặt thì xuất sắc hơn nhiều".
***
Chương trình game show thực tế của sếp Úc đã xác định được tên gọi, tên là "Chuyện động lòng nhất".
Trước khi tiến hành tuyển người chơi trên phạm vi toàn quốc, sếp Úc dự định để Diệp Trữ Vi và Bối Nhĩ Đóa quay một đoạn video tuyên truyền, địa điểm được chọn tại làng nghỉ mát ở ngoại ô.
Đêm trước hôm ghi hình, Bối Nhĩ Đóa gọi điện thoại cho Diệp Trữ Vi, cho biết mình hơi căng thẳng.
"Đã đáp ứng thì phải làm tốt". Diệp Trữ Vi nói trong điện thoại.
"Chẳng lẽ anh không căng thẳng chút nào à? Không biết họ cần chúng ta quay cái gì, ngay cả Đường Lật cũng không biết nội dung cụ thể".
"Đến ngày mai chẳng phải sẽ biết sao?"
Bối Nhĩ Đóa nhìn trời: "Nếu đến ngày mai tôi căng thẳng quá không dám đến thì làm thế nào?"
"Cũng được, chỉ cần cô chấp nhận bồi thường gấp ba tiền thù lao vì vi phạm hợp đồng".
"Khụ khụ, tôi chỉ nói vậy thôi, tôi vẫn sẽ cố gắng phối hợp".
"Đừng căng thẳng quá". Giọng anh ta tĩnh lặng như biển cả ban đêm, có sức mạnh vỗ về lòng người: "Bây giờ đi ngâm chân, uống một cốc sữa nóng, nghe nhạc một lát rồi ngủ".
"Vâng". Tai Bối Nhĩ Đóa nóng lên, bởi vì giọng anh ta quá mức dịu dàng.
"Không phải chỉ có một mình cô, còn có tôi nữa mà". Anh ta nhắc nhở: "Cô có gì phải sợ?"
Nói xong anh ta kết thúc cuộc trò chuyện.
Bối Nhĩ Đóa rất lâu không phản ứng lại được. Vừa rồi anh ta nói gì?
Có anh ta bên cạnh nên cô không cần phải sợ, đúng không?
Nhưng điều cô muốn nói là, chính vì đối tượng là anh ta nên cô mới sợ hãi vô cớ.
Nếu diễn một vở kịch với một người lạ hoàn toàn không có cảm giác gì, cô cũng chưa đến mức như thế.
***
Chiều hôm sau Diệp Trữ Vi xin n