pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đũa Lệch Dễ Thương

Đũa Lệch Dễ Thương

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342910

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2910 lượt.

ghỉ nửa ngày, cùng Bối Nhĩ Đóa theo xe của tổ làm phim đến làng nghỉ mát ở rừng rậm ngoại ô có suối nước nóng.
Bối Nhĩ Đóa bước xuống xe, màu xanh mát mắt khiến tâm tình cô lập tức cũng mát lạnh.
Hít thở không khí trong lành đầy ô xi, lục phủ ngũ tạng như được gột rửa một phen.
Làng nghỉ mát này có mười bảy tòa biệt thự thấp thoáng giữa tán rừng, hòa làm một với thiên nhiên. Giữa những tòa biệt thự có đường mòn kín đáo, bảo đảm qua lại tiện lợi, đồng thời cũng bảo đảm sự riêng tư cho khách quý. Không ít người lắm tiền cuối tuần đều lựa chọn đến đây nghỉ ngơi. Chỉ có điều hôm nay không phải cuối tuần, cả khu làng nghỉ mát có rất ít người, rất tiện cho tổ làm phim công tác.
Đường Lật bị Úc Thăng tạm thời phái đi tham gia một hội nghị cùng ngành, Bối Nhĩ Đóa không có cả người để bàn bạc, bị nhân viên công tác kéo thẳng đến một phòng nghỉ thuê tạm thời, trang điểm, thay quần áo, đeo trang sức rồi ra sân diễn.
Diệp Trữ Vi đã chờ ở bãi cỏ trung tâm khu ghi hình, cúi đầu chơi điện thoại di động. Nghe thấy tiếng bước chân, anh ta ngẩng đầu lên thoáng nhìn Bối Nhĩ Đóa trang điểm kĩ càng, nói không hề nể nang: "Ai trang điểm cho cô vậy?"
Bối Nhĩ Đóa quay lại nhìn chuyên gia trang điểm. Vừa rồi ở trong phòng nghỉ cô nhìn chính mình trong gương cũng cảm thấy hơi băn khoăn, trang điểm thế này có phải quá đậm? Cô đã nói điều này hai lần nhưng chuyên gia trang điểm đều không để ý đến ý kiến của cô. Lúc cô hỏi lần thứ ba, đối phương buông một câu rất kẻ cả: "Yên tâm, tôi có chừng mực, cô không cần lo lắng dư thừa".
Chuyên gia trang điểm đã nói như vậy nên Bối Nhĩ Đóa cũng đành yên lặng. Dù sao đối phương cũng là chuyên gia trong lĩnh vực này, kinh nghiệm dày dạn hơn cô nhiều, cô muốn phản đối cũng không có lí do đầy đủ.
Diệp Trữ Vi nhìn chuyên gia trang điểm có vẻ mặt kiêu ngạo: "Đề nghị cô lau đi một nửa phấn trên mặt cô ấy, bỏ kính áp tròng và dây chuyền trên cổ, mí mắt cũng vẽ lại lần nữa, không được dùng màu tối".
Chuyên gia trang điểm mím môi, đây không phải lần đầu tiên cô ta bị người ngoài nghề nghi vấn, trong lòng đã chuẩn bị câu trả lời hoàn mỹ: "Diệp tiên sinh, là thế này, chúng tôi căn cứ điều kiện bản thân của Bối tiểu thư..."
Diệp Trữ Vi không cho cô ta cơ hội giải thích, thái độ lạnh nhạt lại sắc bén: "Tôi nghĩ tôi hiểu cô ấy hơn cô nhiều. Không có người nào chuyên nghiệp hơn tôi trong việc xây dựng hình tượng cho cô ấy".
Chuyên gia trang điểm cau mày: "Nhưng dùng kính áp tròng sẽ tương đối có thần thái, anh không phản đối điều này chứ?"
"Không cần, mắt cô ấy đã đủ mê người rồi".
Chuyên gia trang điểm: "..."
Bối Nhĩ Đóa: "..."
Bối Nhĩ Đóa bị kéo về phòng nghỉ để trang điểm lại. Lúc đi ra lần nữa, cô nhìn thấy Diệp Trữ Vi và Úc Thăng đang đứng nói chuyện trên bãi cỏ.
Úc Thăng ngẩng đầu lên trước, nhìn Bối Nhĩ Đóa chậm rãi đi tới. Cô mặc một bộ váy liền áo không tay màu vàng nhạt in hình những cánh chim phối hợp với giày cao gót cổ thấp màu trắng, tóc đen xõa ngang vai, sáng ngời như ánh nắng ấm áp dịu dàng giữa phông nền xanh biếc.
"Rất đẹp, có điều trang điểm hơi nhạt một chút". Úc Thăng mỉm cười nói.
Chuyên gia trang điểm bên cạnh nhún vai: "Tôi cũng cảm thấy quá nhạt, có điều Diệp tiên sinh đã nhất quyết yêu cầu nên tôi cũng chỉ có thể phối hợp".
Diệp Trữ Vi coi thường đánh giá của bọn họ, cầm tay kéo Bối Nhĩ Đóa đến bên cạnh mình, cúi đầu kiểm tra.
Ánh mắt trong trẻo của anh ta dừng lại trên người cô một thời gian dài đủ để khiến Bối Nhĩ Đóa thấp thỏm.
"Hiển nhiên là tốt hơn vừa rồi quá nhiều". Diệp Trữ Vi nhẹ nhàng chuyển ánh mắt sang chuyên gia trang điểm: "Bây giờ cô ấy mới phù hợp với tưởng tượng của tôi".
Tưởng tượng của anh ta... Khóe miệng chuyên gia trang điểm giật giật. Người đàn ông trước mặt này rõ ràng đã phủ nhận toàn bộ trình độ chuyên nghiệp của cô ta, trang điểm cho bạn gái hoàn toàn theo sở thích của mình, quả thực cuồng vọng đến mức độ không thể nhẫn nhịn.
Úc Thăng quan sát thấy vẻ mặt của chuyên gia trang điểm, hắng giọng một tiếng, mỉm cười xoa dịu bầu không khí: "Chúng ta bắt đầu quay cảnh thứ nhất nhé!"
Cảnh thứ nhất rất đơn giản, đó là hai người tay trong tay đi trên bãi cỏ. Đến lúc mệt, nhân vật nữ ngồi xuống, tháo giày cao gót, rất tự nhiên đặt chân lên trên đùi nhân vật nam, một tay cầm chiếc lá xanh, nhắm mắt lại hưởng thụ khoảnh khắc an nhàn.
Trước khi chính thức ghi hình, hai người diễn tập một hồi. Lúc ngồi xuống bãi cỏ mềm mại, tháo giầy ra đặt chân lên trên đùi Diệp Trữ Vi, Bối Nhĩ Đóa lập tức cảm thấy khó xử, dù sao đây cũng là lần đầu tiên cô làm một việc như vậy với một người đàn ông.
Hơn nữa, trọng điểm là...
Ánh mắt Diệp Trữ Vi từ đầu đến cuối vẫn tập trung trên chân cô, một giây cũng chẳng muốn chuyển đi.
Cảm giác đó như là lần đầu tiên nhìn thấy chân phụ nữ...
"Anh làm sao vậy?" Bối Nhĩ Đóa hỏi.
"Không ngờ chân cô lại nhỏ như vậy". Anh ta nói sau khi yên lặng một hồi.
"Nhỏ à? Bình thường thôi mà, tôi đi giày thể thao cỡ ba mươi sáu". Cô giải thích: "Dù sao tôi cũng chỉ cao mộ