Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342757
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2757 lượt.
nh mình thì gọi một cốc trà đá.
"Anh uống đá à?" Bối Nhĩ Đóa hỏi. Anh ta thường uống đồ ấm, chi tiết này cô nhớ rất rõ.
"Ờ, hôm nay nhiệt độ cao quá". Diệp Trữ Vi nói.
Mặc dù không coi Vương Hách Xuyên ra gì, cũng biết Bối Nhĩ Đóa không có ý gì với Vương Hách Xuyên, nhưng nghe thấy Vương Hách Xuyên mở miệng Nhĩ Đóa, ngậm miệng cũng Nhĩ Đóa, lần đầu tiên anh ta có cảm giác khó chịu vô cớ.
Anh ta chưa bao giờ để những chuyện vụn vặt làm ảnh hưởng đến tâm tình, cũng không để tâm tình bị tác động bởi những người không quan trọng, hôm nay là lần đầu tiên.
Nghĩ như vậy, anh ta lại đưa tay qua khoác eo cô.
############
Lời tác giả:
Trọng điểm của chương này là gì?
Trữ Vi ép Nhĩ Đóa nói ra lời thề?
Trữ Vi và Nhĩ Đóa dạo cửa hàng nội thất, tạo ấn tượng hai người đã sống chung, nhân tiện tấn công tình địch?
Trữ Vi luôn luôn tỉnh táo lạnh lùng, lần đầu tiên bị nhân vật ngoài lề làm ảnh hưởng đến tâm tình, nguyên nhân là vì người phụ nữ của mình.
Tất cả những điều trên.
Có không ít bạn đọc cũng đã nhìn ra, Trữ Vi là chính nhân quân tử, chỉ khi gặp Nhĩ Đóa anh ta mới trở nên đen tối, trở nên tà ác...
À còn nữa, đọc truyện không lặn mới là bé ngoan.
Động tác ôm eo bất ngờ của Diệp Trữ Vi khiến Bối Nhĩ Đóa cảm thấy như bị điện giật, da bên hông quả thực sắp sửa cháy xém.
Vốn cho rằng anh ta không cẩn thận chạm phải, nhưng đã đợi đủ năm giây mà bàn tay anh ta vẫn dán chặt vào eo cô không có ý định chuyển đi. Cách một lớp áo mỏng manh, nhiệt độ phần da đó cao hơn nhiệt độ các vị trí khác trên người rất nhiều lần.
Anh ta cố ý. Sau khi ý thức được điểm này, cô cảm thấy không thể tin nổi.
Một giây đồng hồ bị kéo ra rất dài, trong đầu xuất hiện rất nhiều ý nghĩ. Vì vậy ánh mắt cô hơi né tránh, không dám nhìn thẳng vào anh ta nữa. Tim đập càng ngày càng nhanh, tiếng gió nóng mơn man qua má lọt vào tai, đuôi mắt liếc thấy ánh sáng chói mắt, đó là ánh sáng phản xạ từ cửa sổ kính một tiệm trang sức gần đó.
Đột nhiên tim cô ngừng đập.
"Vâng".
"Được, tôi sẽ chờ cô ở đây".
Bối Nhĩ Đóa mở cửa bước vào, đi thẳng đến trước mặt đôi nam nữ đang hôn nhau quên hết tất cả, âm thanh như chậu nước lạnh hắt tới: "Mẹ, tại sao mẹ lại ở đây?"
Từ Trinh Phân như bị trúng một cái tát, trái tim cũng nóng rát, vội vàng mở mắt ra kết thúc nụ hôn mải miết với bạn trai, quay ra đối mặt với con gái đột nhiên xuất hiện.
Ánh mắt không có nhiệt độ của Bối Nhĩ Đóa hết nhìn gương mặt xấu hổ giống như thiếu nữ của Từ Trinh Phân lại nhìn trước ngực nhấp nhô không ngừng vì thở gấp và cả một vết bầm tím nhạt bên trái cổ bà ta.
Hai mẹ con đối mặt trọn một phút, Từ Trinh Phân lên tiếng trước, giọng nói rất không vui: "Mẹ đặt trang sức ở đây, hôm nay đến lấy".
"Người này là ai?"
"Bạn mẹ".
"Bạn trai?"
"Chuyện này không có quan hệ gì với con. Con nhiều chuyện quá đấy". Giọng Từ Trinh Phân trở nên nôn nóng: "Có đứa con gái nào đột nhiên xông tới chất vấn mẹ như con không?"
"Vốn con cũng không định chạy vào, nhưng con nhìn thấy hắn đang hôn mẹ, tay còn sờ soạng chỗ không nên sờ. Con không nhịn được tò mò nên đi vào hỏi một chút, có phải mẹ đang yêu không?"
"Im mồm". Từ Trinh Phân quát: "Bối Nhĩ Đóa, mặc dù mẹ là mẹ của con nhưng cũng là một phụ nữ độc thân, có bạn trai không hề trái pháp luật".
"Đúng vậy, có bạn trai là quyền của mẹ, dù là một người kém cha con hai giáp cũng không ai có quyền can thiệp". Bối Nhĩ Đóa nhận được đáp án, trái tim cô cũng lạnh ngắt theo.
Cô đã quá ngây thơ sao? Cô còn vọng tưởng có ngày cha mình sẽ quay về với mẹ, cô còn ảo tưởng có ngày mẹ sẽ hối hận, nhận ra người yêu bà nhất trên đời này là ai rồi chạy đến nhận sai với cha cô.
Từ Trinh Phân giận dữ cau mày. Sự mỉa mai của con gái làm bà ta mất hết thể diện, cũng kéo bà ta từ sự hưng phấn tuyệt vời vừa rồi xuống tình cảnh vừa khó xử vừa đáng ghét như hiện nay. Bà ta lại giở giọng điệu bề trên theo thói quen: "Bối Nhĩ Đóa, con một vừa hai phải thôi, đừng thử thách sự kiên nhẫn của mẹ. Bây giờ lập tức đi ra ngoài, không được phép quấy rầy chuyện hẹn hò của mẹ".
"Hẹn hò? Tốt, bao giờ mẹ hẹn hò xong thì lập tức gọi điện thoại cho con, con có chuyện cần nói với mẹ".
"Cái con này, mày định làm phản chắc? Mày cho rằng tao là con gái mày à? Tao làm gì, kết bạn với ai còn phải báo cáo với mày?" Từ Trinh Phân giận dữ chỉ tay ra ngoài: "Lắm mồm, lập tức cút ngay khỏi mắt tao".
Nhìn ánh mắt sắp bùng nổ của Từ Trinh Phân, Bối Nhĩ Đóa lại không hề hoảng hốt, ngược lại nhìn về phía bạn trai của mẹ. Hắn mặc bộ âu phục đẹp đẽ bó sát người, thoạt nhìn dáng người rất tốt, vì rất trẻ nên ánh mắt cũng sáng rực như lửa. Nước da hắn màu lúa mạch khỏe mạnh, môi nở nụ cười thoải mái, dường như hoàn toàn không cảm thấy có gì không ổn, ngược lại còn ung dung tự tại như đang xem một vở kịch.
Sự phản cảm trong lòng Bối Nhĩ Đóa đột nhiên tăng vọt. Một người đàn ông như thế nào còn không bằng một phần mười cha cô, nhưng đây lại là loại hình Từ