Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đũa Lệch Dễ Thương

Đũa Lệch Dễ Thương

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342918

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2918 lượt.

Cô nhắm mắt lại, gương mặt phủ dưới một lớp sương dịu dàng, cực kì thoải mái.
Diệp Trữ Vi vặn nhỏ âm thanh, nghiêng người về phía người ngồi trên ghế phụ lái, đưa tay khẽ vuốt ve gương mặt cô như vuốt ve một món đồ sứ quý giá. Một lát sau anh ta thu tay lại, ngón tay cong cong lướt xuống dọc theo cổ, dừng lại khi chạm vào cổ áo cô.
Anh ta ghé tới, môi khẽ chạm lên má cô như chuồn chuồn đạp nước, nghe thấy tiếng thở nhẹ như lông hồng nhưng lại đầy khiêu khích của cô. Anh ta ngước mắt lên, chăm chú nhìn mỗi một chi tiết trên mặt cô, xác định cô sẽ không tỉnh dậy bất chợt, thuận thế áp tới gần hơn một chút nữa, một tay chống lên thành cửa sổ xe, bóng đen bao trùm lên người cô. Anh ta hạ thấp người xuống, quyết đoán đặt môi lên đôi môi hồng mềm mại mà căng mọng của cô.
Đặt nhẹ rồi ngậm khẽ.
Anh ta rất muốn tách hai cánh môi cô ra để tìm kiếm những hứng thú chưa biết, có điều anh ta đã kiềm chế được.
Lúc này cô ấy cần ngủ một giấc cho tốt chứ không phải vất vả đối phó anh ta.
Anh ta lướt qua rồi buông cô ra, chỉ dùng ánh mắt ngắm nhìn cô, muốn dừng lại nhưng lại cảm thấy chưa thỏa mãn, thế là tiếp tục lưu lại hai dấu ấn "đã đến nơi này" trên cổ cô. Đương nhiên từ đầu đến cuối tay phải anh ta vẫn không quên đỡ bên hông cô.
***
Lúc mở mắt ra Bối Nhĩ Đóa vẫn còn mơ mơ màng màng, sau khi phản ứng lại mới cảm ơn Diệp Trữ Vi: "Cảm ơn anh đã để tôi ngủ một giấc, xe anh thật là
thoải mái".
"Quả thật rất thoải mái". Giọng anh ta nhẹ nhàng mà thỏa mãn.
"Cảm ơn". Cô cười: "Vậy tôi lên nhà đây, anh cũng về nhà nghỉ ngơi sớm đi".
"Ờ".
"Chờ đã!" Cô đột nhiên buông tay nắm cửa ra, xoay người lại: "Tôi chụp cho anh một bức ảnh, có thể đăng cho dân mạng xem".
"Được". Anh ta nắm cổ tay cô: "Đứng sát vào mà chụp".
"Không phải, chụp một mình anh thôi".
"Một mình tôi thì có gì hay ho mà chụp?"
"Cứ cho là chụp để tôi khoe anh đi". Cô nói: "Anh mau ngồi xuống, nhắm mắt lại".
Anh ta buông tay cô ra, hơi thiếu kiên nhẫn ngồi xuống nhắm mắt lại để mặc cho cô loay hoay một hồi.
Sau khi xong xuôi anh ta kiểm tra thành quả mới phát hiện cô vất vả bao nhiêu lâu mà chỉ chụp một chi tiết cục bộ là lông mi.
Bất chấp ánh mắt "cô thật là thừa hơi rỗi việc" của anh ta, Bối Nhĩ Đóa dương dương tự đắc cất điện thoại đi, hỏi anh ta: "Anh ăn gì mà lông mi dài như vậy?"
"Cơm trắng".
"..."
"Nhĩ Đóa, tôi nhớ cô đã nói cô thích kiểu người như cha cô". Dáng người hơi béo, không được cao lắm.
"Vâng. Tại sao đột nhiên anh lại nhắc tới chuyện này?"
"Bây giờ có thay đổi không?"
"Không". Cô vẫn thích đàn ông có thể cho cô cảm giác an toàn như cha cô.
Anh ta đặt tay lên vô lăng: "Tôi biết rồi".
"Đàn ông như vậy rất hấp dẫn, bất cứ phụ nữ nào cũng sẽ thích". Cô nói từng từ một, nhìn anh ta không chớp mắt, trong lòng đầy chờ mong: "Đặc biệt là tôi".
Ở bên cạnh Diệp Trữ Vi có một cảm giác yên bình, vững tâm rất giống cảm giác khi ở bên cạnh cha. Vòng tay anh ta cũng rộng rãi và ấm áp như vòng tay
của cha cô.
Cô thích anh ta, hi vọng anh ta có thể hiểu được ám chỉ của cô và đáp lại tình cảm của cô.
"Cô..." Anh ta quay sang cho cô câu trả lời: "Có thể xuống xe rồi".
"..."
Bối Nhĩ Đóa đăng ảnh chụp lông mi Diệp Trữ Vi lên weibo kèm theo một câu "Thỉnh thoảng lại muốn cầm kéo cắt xén", bình luận bên dưới hết sức đa dạng.
"Còn hơi cong lên nữa, hình như là dùng mascara ấy".
"Quạt phạch phạch phạch, gió thổi vù vù".
"Nhớ năm đó lông mi chồng tôi cũng dài như vậy, sau khi bị tôi nghịch ngợm nhiều lần bây giờ đã tàn rồi. Đúng là một bài học xương máu. Các chị em nhất
định phải nhớ, nghịch chỗ nào cũng được, ngàn vạn lần đừng có nghịch lông mi".
"Lông mi dài thế? Chẳng lẽ anh ấy dùng sữa tắm Cường Sinh rửa mặt à?"
"Nhìn ngứa tay thật, chỉ muốn đêm khuya cầm kéo cắt xoẹt một phát..."
"Có má lúm đồng tiền đi kèm không?"
"Quả nhiên là đàn ông cao mét chín, cái gì cần dài cũng đều dài cả".
"..."
Bối Nhĩ Đóa lấy điện thoại di động ra xem những bức ảnh vừa chụp. Đương nhiên cô không ngốc đến nỗi chỉ chụp một bức cận cảnh lông mi trong lúc anh ta nhắm mắt mà đã chụp liền mấy bức, đều chụp nửa bên mặt anh ta, nhưng cô không muốn chia sẻ những bức ảnh này với mọi người mà giữ lại cho riêng mình.
Cô đưa màn hình điện thoại lại gần, gần nữa, gần nữa, đến lúc mặt anh ta chạm vào mặt cô.
Tối nay lúc mua kem, vì sao anh ta đột nhiên đưa tay khoác eo cô?
Sau khi phá hỏng tình yêu mới của Từ Trinh Phân, vì sao anh ta lại hào phóng cho cô mượn ngực để khóc?
Anh ta còn xì mũi cho cô, quay lại mua kem cho cô ăn.
Ngoài cha cô, không có một người đàn ông nào từng làm những việc này với cô.
Anh ta thích cô sao?
Nghĩ đến khả năng này, đầu óc Bối Nhĩ Đóa rơi vào trạng thái trống rỗng trong một thời gian ngắn ngủi, sau đó tràn ngập ánh sao lấp lánh.
Bất kể là yêu thầm hay yêu công khai, chỉ cần động lòng trước một người đàn ông, bất cứ phụ nữ nào cũng khó tránh khỏi tưởng bở.
Mà lần này cô cảm thấy không phải hoàn toàn là tưởng bở. Cô đã