XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đũa Lệch Dễ Thương

Đũa Lệch Dễ Thương

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342721

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2721 lượt.

y".
"Dừng lại ở đây? Em cho rằng anh là người dễ thỏa mãn như vậy à?"
Cô thu tay lại, suy nghĩ một lát rồi kiễng chân lên, vừa đủ chạm tới khuôn mặt anh ta đang cúi xuống, đặt một nụ hôn lên đó rất nhanh: "Thế là được rồi.
Đừng quên anh còn chưa chính thức được tuyển dụng, đừng làm quá mức".
Anh ta miễn cưỡng dừng lại, thầm nghĩ không vội, đằng nào lát nữa cũng còn nhiệm vụ ghi hình, lúc đó cô sẽ không thể từ chối được.
##########
Lời tác giả: Hai người đã khởi động trạng thái sến súa. Nhĩ Đóa, cứ yên tâm lao vào vòng tay đen tối đó đi.
Ghi hình là một việc rất phức tạp, thông thường sẽ có một bàn tay điều khiển sau màn, khụ khụ.






Từng cơn gió thổi tới, âm thanh lá cây xào xạc cùng với hoa sen nhẹ nhàng lắc lư, dòng nước dọc theo bức tường bên ngoài quanh co chảy xuống mặt đá thạch anh, hương thơm ngất trời.
Dưới bầu trời quang đãng của mùa hè, Diệp Trữ Vi ngồi đối diện Bối Nhĩ Đóa trên sàn gỗ ăn dưa hấu.
Cô vốn định giả vờ duyên dáng khi ăn, nhưng tiếc là trái dưa hấu mát ngọt đã khiến cho cô ăn liền hai miếng, còn đang tính lấy đến miếng thứ ba thì Diệp Trữ Vi cầm miếng dưa hấu trong tay đưa sang: "Ăn của anh đi."
Bối Nhĩ Đóa chưa kịp phản ứng đã thấy dưa hấu đặt thêm trong mâm, phơi nắng nhiều nên khi nhìn miếng dưa hấu trong tay cô cảm giác như mình vừa lấy lại sức sống.
Khi cô ăn miếng dưa hấu của anh ta đưa qua, không nghĩ rằng nước dưa hấu lại dính trên cẳng chân mình, sau đó lại được anh ta lấy tay xoa giúp.
Nói xong, tay anh ta tự nhiên đặt lên đầu gối cô, động thái đơn giản nhưng lại khiến cho cô trở nên căng thẳng.
. . . . . .
Sau đó, theo yêu cầu của đạo diễn Bối Nhĩ Đóa phải nằm xuống, đầu cô đặt trên đùi của Diệp Trữ Vi, ngẩng đầu nhìn xuyên qua các tán lá, Diệp Trữ Vi cầm một quyển sách, giả vờ nhàn nhã xem.
Bối Nhĩ Đóa vừa nằm xuống, ánh mặt cô vô tình chạm vào ánh mắt anh ta, nhịn không được nở một nụ cười.
Anh ta cảm nhận được thân thể mình đang rung động vì nụ cười kia, tự nhiên anh ta vươn tay đùa nghịch mái tóc cô, cầm nó trải rộng ra trên đùi mình.
Ánh mặt trời lưa thưa lớt thớt bao phủ ở trên mái tóc đen nhánh của Bối Nhĩ Đóa, lấp lánh như mảnh tơ lụa màu đen.
"Rất ngứa." Bối Nhĩ Đóa vừa cười, "Tay anh đừng chạm vào lỗ tai của em."
"Chạm vào thì sẽ thế nào?" Ngón tay anh ta nhẹ nhàng phủi phủi vành tai cô.
"Đừng đừng đừng, nó lại đỏ lên." Cô nhanh chóng mở miệng ngăn cản.
Anh ta thu tay, tiếp tục khảy khảy mái tóc cô, cử chỉ này dường như khiến cô buồn ngủ, Bối Nhĩ Đóa chậm rãi nhắm mắt lại…
Mí mắt cô chợt giật liên tục, nhìn lên trên thì một bóng dáng đang áp xuống.
Cô chưa kịp định thần, anh ta đã cúi đầu hôn nhẹ lên trán của cô, sau đó anh ta ngồi xuống, cầm lấy quyển sách lật lật như không có chuyện gì.
Bối Nhĩ Đóa trợn tròn mắt, hôm nay là lần thứ mấy rồi? Hôn cô đã thành động tác quán tính của anh ta. . . . . .
À không, dù sao thì anh ta vẫn đang theo đuổi cô, là quyền lợi hợp pháp, anh ta muốn thế nào thì cứ thế ấy đi. Ánh mặt trời ấm áp, gối đầu lên trên chân anh ta ngủ thật thoải mái, cô nhắm mắt lại, lắc lắc cổ, hưởng thụ thời khắc an nhàn.
"Đầu em đừng cọ lộn xộn." Anh ta trấn định nhắc nhở, "Cẩn thận bén lửa."
". . . . . ."
Trời mùa hè gió hiu hiu, cánh hoa lay động theo từng cơn gió, bướm vàng bay lượn trên hàng rào, giọt nước lắng trên đá tí tách nhỏ xuống, hình ảnh đôi tình nhân trẻ ngồi trên tấm sàn gỗ đều bị thu hết trong ống kính.
Úc Thăng nghiêng đầu, cánh tay ôm ngực, lặng lẽ nói với Đường Lật: "Bọn họ là quen nhau thật."
Đường Lật xoay chuyển ánh mắt, đang muốn nói gì đó thì từ đằng sau có người chạy đến, đột ngột đẩy cô ra khỏi khoảng cách gần Úc Thăng.
"Ha, tôi đứng đây chút." Hình Chân đi lại, tươi cười hồn nhiên, ánh mắt cô ta nhìn sang Úc Thăng, "Sếp Úc, lần đầu tiên tôi mới thấy sếp ăn mặc giản dị thế này."
Úc Thăng mỉm cười: "Tôi cũng thường ăn mặc thế này ở chỗ ít người."
"Thật khó tưởng tượng..." Hình Chân mở to hai mắt, "Quả nhiên đàn ông có dáng đẹp khoác lên người cái gì cũng có thể trở thành siêu mẫu catwalk."
Đối với lời khen tặng của người khác phái, Úc Thăng đã có khả năng miễn dịch, cười mà không nói.
"Ở đây nóng quá." Hình Chân cởi bỏ hai nút áo sơ mi, lấy tay lau lau mồ hôi trên trán hồn nhiên yêu cầu người bên cạnh, "Đường Lật, chị có thể đứng sang bên đó không? Chỗ đó khá trống."
Đường Lật nghĩ nghĩ, vậy sao cô không qua đó đứng, còn cố tình muốn chen vào giữa? Đường Lật trực tiếp đi qua bên phải, nơi này tầm nhìn tốt, cũng có thể thấy rõ Diệp Trữ Vi và Bối Nhĩ Đóa.
Hình Chân gặp phải Úc Thăng thì đặc biệt nói nhiều, cô ta nói không ng