Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đũa Lệch Dễ Thương

Đũa Lệch Dễ Thương

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342719

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2719 lượt.

ừng nghĩ, "Sếp Úc, cái kia là gì?", một lát lại tiếp, "Sếp Úc, bọn họ hiện tại đang làm sao vậy?" Hoàn toàn đánh mất sức phán đoán của chính mình, may mắn Úc Thăng vẫn lịch sự trả lời, không tỏ ra kiêu ngạo, nếu đổi lại người khác sớm đã tránh xa cô ta ra rồi.
Bên tai Đường Lật không ngừng truyền đến giọng nói của Hình Chân, một giọng pha lẫn Hồng Kông và Đài Loan. Cô đã cố làm ngơ, nhìn thẳng về phía trước, cảnh chụp thân mật giữa Diệp Trữ Vi và Bối Nhĩ Đóa.
Đường Lật tỉ mỉ nhận ra, cho dù Diệp Trữ Vi cầm quyển sách trong tay nhưng anh ta không hề chú ý đến nó, tùy ý lật một trang nhưng lại cẩn thận quan sát người đang nằm ngủ, đó là biểu lộ cảm xúc chăm sóc.
Bối Nhĩ Đóa thật sự may mắn mới tìm được một người như vậy, ý thức được điều này, tự đáy lòng Đường Lật chúc phúc chân thành cho Bối Nhĩ Đóa.
Đúng vậy, có thể gặp được một người đàn ông quan tâm đến mình, cô ta thật sự may mắn.
Kết thúc buổi chụp hình, đầu tiên là Bối Nhĩ Đóa chạy tới tìm Đường Lật, Đường Lật đưa cho cô một bình nước.
"Bạn thấy thế nào?"
"Hình ảnh sinh động, cảm xúc dạt dào." Đường Lật nhún vai, "Không xem là hoàn mỹ, nhưng rất chân thật."
Chân thật, hai chữ này khiến Bối Nhĩ Đóa ngượng ngùng, cô biết Đường Lật chế nhạo cái gì.
Quả nhiên Đường Lật nhanh chóng ghé sát tai cô, nhẹ giọng ép hỏi: "Bối Nhĩ Đóa, mối tình đầu cảm giác thế nào?"
"Tớ cảm thấy có chút kích động." Bối Nhĩ Đóa cân nhắc rồi nói.
"Ý bạn là?"
"Không biết có phải tớ ảo tưởng hay không, hôm nay anh ta đặc biệt phóng điện lung tung, ánh mắt kia không lúc nào là không nhìn vào tớ, tớ dường như bị điện giật đến cháy luôn rồi."
"Đi mau, đi mau, rõ ràng là bạn đang kích thích tớ mà?"
Bối Nhĩ Đóa tự biết đuối lý, không muốn tiếp tục câu chuyện.
Đường Lật thở dài: "Ôi chao, trước kia chúng ta còn nghĩ rằng phải đến bốn mươi tuổi mới có thể tìm được một người đàn ông, xem ra không phải rồi, bạn đã nhanh chóng tìm được tình yêu đích thực, còn tớ có lẽ phải đợi hết kiếp này."
"Sẽ sớm thôi, bạn đừng quá bi quan."
"Vấn đề là thế giới này xuất hiện một người đàn ông như Diệp Trữ Vi thật hiếm hoi." Đường Lật thiệt tình cảm khái, "Từ bây giờ trở đi tớ luôn phải suy ngẫm một vấn đề, làm thế nào để không thể tìm một người kém hơn bạn?"
Bối Nhĩ Đóa làm bộ muốn đánh Đường Lật, Đường Lật co giò bỏ chạy, Bối Nhĩ Đóa giơ bình nước khoáng đuổi theo, hai người chạy một vòng, Đường Lật đột nhiên thấy Diệp Trữ Vi đi tới trước mặt, đang chạy nhanh liền thay đổi phương hướng, vọt đến phía sau anh ta, thế cho nên Bối Nhĩ Đóa chưa kịp phanh lại, ngã vào trong lòng Diệp Trữ Vi.
Hai tay Diệp Trữ Vi tiếp được Bối Nhĩ Đóa, cúi đầu hỏi cô sao lại thế này.
"Không có gì, cùng Đường Lật đùa giỡn thôi."
"Giữ gìn thể lực một chút, tối nay còn phải hẹn hò."
"Tối nay?"
"Ừ, bây giờ bên ngoài nhiều người, chúng ta ra ngoài không tiện."
Bối Nhĩ Đóa ở trong lòng anh ta ngẩng đầu, trêu ghẹo nói: "Diệp tiên sinh, anh rốt cuộc cũng ý thức được bản thân mình là người của công chúng rồi sao?"
"Không." Anh ta nói, "Anh chỉ không hi vọng có quá nhiều người quấy rầy chúng ta."
"Không muốn ai quấy rầy chúng ta, trừ phi anh dẫn em đến đảo không người."
"Nếu đó là điều em muốn, anh đây có thể sắp xếp."
"Nói, nói đùa thôi." Giọng cô dịu dàng hẳn, "Anh ngàn vạn lần đừng tùy hứng."
Tay anh ta hoàn toàn để trên eo cô, ánh mắt nghiêm túc: "Là em tạo nguồn cảm hứng cho anh, nếu như em muốn đi cùng anh đến đảo không người, em muốn làm cái gì thì chúng ta sẽ làm cái đó, thật sự rất thú vị."
". . . . . ." Tại sao anh ta có thể nghiêm trang nói ra những lời khiến cho người ta miên man tưởng tượng?
Úc Thăng mở tiệc khao các nhân viên công tác trong khu phố đắt nhất tại nhà hàng Nhật Bản, bữa tiệc được chế biến từ những nguyên liệu tươi ngon, ngoài ra còn có đồ ăn nhẹ đặt trên chiếc bàn giữa sân vườn thoáng đãng.
Trước khi ngồi xuống, Hình Chân còn chạy tới yêu cầu chụp ảnh chung với Diệp Trữ Vi, chẳng qua yêu cầu này lại bị Diệp Trữ Vi từ chối, Hình Chân phẫn nộ đi thẳng đến bên cạnh Úc Thăng, ngồi xuống cùng anh ta.
Úc Thăng nói vài câu tượng trưng rồi bắt đầu khai tiệc.
Bối Nhĩ Đóa và Đường Lật nhìn đồ ăn trước mặt, bộ dạng thất thần trong chốc lát, sau đó hai người lấy lại tinh thần chất đầy đồ ăn trong mâm.
Diệp Trữ Vi chủ động lấy một con cua bỏ vào trong chén Bối Nhĩ Đóa: "Ăn đi."
"Đồ ăn của em nhiều lắm rồi, anh lo cho mình đi." Ở trước mặt nhiều người mà hành động thân mật chỉ kéo thêm nhiều kẻ thù, Bối Nhĩ Đóa hiểu rõ điểm này, cô không như người nào đó không coi người khác ra gì.
Ánh mắt Diệp Trữ Vi không rời khỏi khuôn mặt Bối Nhĩ Đóa, nói: "T


Polaroid