Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341774
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1774 lượt.
sáu con số đó đối với cậu không phải chuyện khó.
Đại Đổng cầm tấm thẻ, đôi mắt sáng lấp lánh có chút cảm động, “Cảm ơn em”. Sau đó lại tự chế giễu bản thân mình: “Lần đầu tiên tiêu tiền của phụ nữ, cảm thấy không quen lắm”.
Chu Lạc thầm nghĩ, với tướng mạo điển trai của cậu, muốn lấy tiền của phụ nữ đâu có khó gì. Đương nhiên những lời này không dám nói ra. Vốn định hỏi thăm mẹ cậu hiện nằm ở viện nào, có cần giúp đỡ gì không, nhưng chợt nhớ ra có Phan Lan ở đó thì lại thôi, chỉ nói: “Anh cũng quen cậu của em, nếu cần giúp đỡ thì cứ nói”. Sau đó mới nghĩ ra cậu đã bán hết nhà cửa, xe chắc cũng không còn giữ được nữa, liền đưa chìa khóa xe cho cậu.
Đại Đổng nhìn chiếc chìa khóa trong tay, bất đắc dĩ ngẩng đầu lên: “Em thử nói xem anh chẳng còn gì để báo đáp em, ngoài tấm thân nảy, nhỉ?”.
Chu Lạc lại càng bối rối, bạo gan hơn, hét lên: “Ai thèm anh chứ!”. Một chân đá cậu ra khỏi cửa, sau đó tựa lưng vào cánh cửa đóng chặt, trấn tĩnh lại trái tim đang loạn nhịp.
Chu Lạc, mi cũng xuất sắc đấy nhỉ! Trên đời nay nhiều đàn ông như thế, đàn ông đẹp cũng đâu có thiếu, sau này còn sống chung với nhau, nếu cứ “say nắng” như vậy sẽ bị người ta chê cười mất! Mi đã chủ động thổ lộ, chủ động cầu hôn, người ta thì chỉ chủ động ly hôn, cho dù có nguyên nhân nhưng mi cũng chính là kẻ bị đá bỏ, nếu cứ bám lấy người ta sẽ bị coi là mặt dày không biết xấu hổ. Huống hồ người ta còn có cô bạn thanh mai trúc mã, hoạn nạn có nhau đang hầu hạ mẹ già kia kìa, nếu mi vẫn còn ý nghĩ quỷ quái gì nữa thì ta sẽ coi thường mi đấy!
Nhẩm đi nhẩm lại những câu nói trên mười lần, Chu Lạc mới đi đánh răng rửa mặt rồi ăn sáng, bát cháo thơm phức, trứng ốp rất vừa vặn, từng giọt từng giọt nước mắt cứ thánh thót rơi xuống. Chu Lạc bật khóc nức nở, “Phải làm sao đây, em vẫn còn rất yêu anh!”.
Chuyện trai gái trốn hồng trần
Chu Lạc cảm thấy nếu cứ ở mãi trong nhà thì thần kinh của cô sẽ có vấn đề mất. Nhớ lại cuộc gặp gỡ với Châu Châu ở châu Phi, cũng vì muốn chuyển hướng chú ý của mình, Chu Lạc bấm số di động cá nhân mà Lịch Chủy đã nhờ thư ký đưa lại cho cô.
Không ngờ một người luôn bận rộn như Lịch Chủy lại nghe điện thoại ngay. Nghĩ đến việc anh ta không biết số điện thoại của mình, Chu Lạc vội vàng xưng tên, giọng nói của Lịch Chủy lộ rõ vẻ ngạc nhiên mừng rỡ: “Lạc Lạc, bây giờ cô có thời gian rảnh ư? Tôi định đưa Châu Châu đi trung tâm giải trí chơi, nếu tiện, cô đi cùng nhé?”.
Chu Lạc đang nhàn rỗi tới mức phát điên lên đây, đương nhiên tiện chứ. Thay xong bộ quần áo dạo phố, nhìn đôi mắt đỏ hoe vì khóc ở trong gương, vội vàng đi rửa mặt rồi trang điểm nhẹ nhàng, bắt taxi đi tới trung tâm vui chơi giải trí.
Lịch Chủy cũng được coi là người của công chúng. Chu Lạc vốn nghĩ rằng với thân phận và địa vị của anh ta, hẳn Lịch Chủy sẽ tránh xa những nơi ồn ào náo nhiệt, không ngờ, vì con gái, anh ta lại tình nguyện đến khu vui chơi giải trí để “hòa mình trong đám đông”, trong lòng lại cảm thán, so sánh về hai người bố, cô cảm thấy rất tức giận.
Khẽ vuốt ve khuôn mặt bị gió thổi đó ửng của cô bé, Lịch Chủy mỉm cười, “Con há miệng to như thế để uống gió à?”, nói rồi dẫn hai người vào một tiệm ăn trong khu vui chơi.
Châu Châu rất khảnh ăn, ngô và xúc xích nướng đã nguội lạnh từ lâu, bị cô bé đặt ngay ngắn trên đĩa. Lịch Chủy sau khi hỏi con gái, gọi cho cô bé một chút bánh ngọt, cô bé cũng chỉ nếm một chút, khoảng thời gian còn lại ngồi sưởi ấm tay bằng cốc sôcôla nóng.
Nhận thấy sự chú ý của Chu Lạc đối với cô bé, Lịch Chủy liền giải thích: “Con bé bị bảo mẫu làn hư rồi, khảnh ăn lắm. Lần trước kiểm tra sức khỏe, cân nặng không đạt chuẩn”. Sự quan tâm và lo lắng hiện lên trong từng câu nói.
Chu Lạc nhìn chiếc cằm nhọn của Châu Châu, còn nhớ khi tham dự buổi chúc thọ lần trước, mặt cô bé tròn xoe, còn bị hai cậu con trai kia trêu là “heo con”. Mới mấy tháng không gặp sao lại gầy đi nhiều như vậy, liền vội vàng khuyên Châu Châu cần ăn uống nhiều hơn. Chỉ có điều Châu Châu vẫn chỉ ăn rất ít.
Đợi đến khi Lịch Chủy ra ngoài nghe điện thoại, Châu Châu bỗng ghé sát vào tai Chu Lạc, thì thầm: “Chị Chu Lạc, em nói cho chị nghe một bí mật, chị đừng nói cho ai biết nhé”.
Chu Lạc bật cười, sau đó liền thấy cảm động, thề thốt đầy hưng phấn, “Chị hứa, dù bị đánh chết cũng không nói, không tin chúng mình ngoắc tay nhé”. Lần đầu tiên có một cô bé chia sẻ bí mật với cô.
Ngoắc ngón tay út xong, khuôn mặt Châu Châu bỗng nhiên ửng đỏ, ghé sát hơn, khe khẽ nói: “Thực ra là em cố ý không ăn cho gầy đi đấy. Em không thích cô Lý, cô ta toàn ép em ăn rồi khoe khoang là đã chăm sóc cho em béo lên. Em muốn nhịn ăn cho thật gầy, sau đó bố sẽ đuổi việc cô ta”.
Chu Lạc vô cùng ngạc nhiên, cô không ngờ Châu Châu lại là một đứa trẻ tính toán như vậy. Có điều, lớn lên trong một gia đình không có mẹ chăm sóc, bố lại bận rộn công việc, không tính toán đề phòng cũng không được, chỉ có điều vận dụng chưa đúng chỗ thôi.
Chu Lạc nghiêm mặt, nói một cách ng