Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341764

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1764 lượt.

ùng phát hiện ra mình lại tìm đúng một người cũng thất bại trong hôn nhân để nhờ tư vấn về chuyện mẹ chồng nàng dâu.
Rượu được nửa tuần, đêm đã quá khuya. Hai người bước ra, đi tới chỗ để xe, lại xảy ra tranh cãi chỉ vì vấn đề ai đưa ai về.
Chu Lạc muốn đưa Tất Tinh Huy về, lý do là ông đã uống say còn cô vẫn tỉnh táo, hơn nữa ông lại là bậc tiền bối.
Tất Tinh Huy đứng cũng không vững nữa rồi, nhưng vẫn không quên mình là đàn ông, một lý do khác, ông là bậc tiền bối.
Chu Lạc còn đang muốn tranh cãi tiếp, Tất Tinh Huy loạng choạng khoát tay nói với Chu Lạc: “Cậu không yên tâm cháu với cái thằng đó, hay là dọn tới nhà cậu ở đi, cậu sẽ chăm sóc cháu, nhân tiện giúp cháu xử lý cậu ta”.
Chu Lạc trợn tròn mắt, ở với một người cuồng khoa học ư, ai chăm sóc ai còn chưa biết ấy chứ, hơn nữa cần “xử lý” Đại Đổng như thế nào, cô còn chưa quyết định được.
Hai người họ cứ lôi lôi kéo kéo như vậy, chưa từng nghĩ rằng trong mắt người ngoài, cảnh tượng này thật mờ ám.
“A lô, đội cảnh sát tuần tra khu Triều Dương phải không, tôi gọi tố cáo, có người lái xe sau khi uống rượu, có khả năng còn lái xe trong khi say, địa chỉ cụ thể là…”
Địa chỉ rất quen thuộc, chính là chỗ họ đang đứng, giọng nói cũng rất quen thuộc, Chu Lạc hoang mang, vội vàng quay đầu nhìn lại phía sau.
Quả nhiên là Diệp Minh Lỗi, nét mặt sa sầm lại, đang hằn học trừng mắt nhìn họ, dường như lại muốn nói: “Nhìn cái gì mà nhìn, người bị tố chính là cô đấy”.
Rượu khiến người ta bạo gan hơn, Chu Lạc cũng nổi giận, đẩy Tất Tinh Huy ngồi vào phía sau xe, rảo từng bước lớn tới trước mặt Diệp Minh Lỗi, “Anh có ý gì?”.
Diệp Minh Lỗi lạnh lùng mỉm cười, “Chính là ý đó, bảo vệ an toàn nơi công cộng, ai cũng có trách nhiệm”.
Chu Lạc nhẫn nhịn, cố gắng giữ bình tĩnh, “Tôi chưa uống say”.
“Cô đã uống say rồi.” Diệp Minh Lỗi vẫn không dao động.
Chu Lạc trừng mắt nhìn lại anh một lát, bỗng nhiên cảm thấy việc này thật vô nghĩa, cô thực sự rất ít lái xe sau khi uống rượu, quyết định thỏa hiệp, “Được rồi, tôi để xe ở đây, sẽ gọi taxi đi về”. Nói xong liền quay người đi. Cánh tay bỗng nhiên bị giật lại, bị kéo mạnh vào trong một vòng tay.
Đợi đến khi Chu Lạc định thần lại, trước mắt cô là khuôn mặt to lớn của Diệp Minh Lỗi, ánh mắt còn hằn học hơn cả ban nãy, sắc mặt tím hơn, hơi thở nóng hổi nồng nặc mùi rượu phả vào mặt cô.
Chu Lạc chợt cảm thấy hơi lo lắng, từ trước tới giờ cô và Diệp Minh Lỗi luôn đấu khẩu với nhau, nhưng chưa đến mức độ động chạm tới thân thể, đây là lần đầu tiên họ ở một khoảng cách gần như vậy.
Chu Lạc cố gắng giữ vẻ bình tĩnh trên khuôn mặt, đồng thời tự nhủ sẽ không khiêu khích anh, “Diệp Minh Lỗi, anh uống nhiều rồi, có chuyện gì chúng ta từ từ nói”.
“Nói gì chứ?” Diệp Minh Lỗi vẫn lạnh nhạt cười khẩy, đưa mắt nhìn về phía Tất Tinh Huy đang ngáy khò khò ở băng ghế sau của một chiếc xe sang trọng, nói, “Nói về chồng trước của cô hay là người tình mới? Chu Lạc, cô càng ngày càng giỏi rồi đấy, vừa bao nuôi đàn ông lại vừa được đàn ông bao nuôi, cảm giác như thế nào? Cô ra giá đi, tôi không tin mình không trả nổi”. Nói xong, cảm giác tức giận dường như đã tiêu tan, lại nở một nụ cười đầy mờ ám, “Hơn nữa, tôi còn trẻ hơn ông ta, cô sắp ba mươi rồi nhỉ, hiểu ý tôi chứ?”. Chỉ là trong đôi mắt của anh không hề có một chút nét cười.
Chu Lạc lắng nghe với vẻ mặt không chút biểu cảm, động đậy cánh tay đang bị túm chặt, “Nói xong chưa, nói xong rồi thì buông tôi ra”.
Diệp Minh Lỗi chớp mắt nhìn cô, mãi lâu sau mới từ từ buông tay. Chu Lạc cũng không vội, chỉ lạnh lùng nhìn anh.
Thấy cô lặng lẽ chỉnh lại quần áo, chính vào lúc Diệp Minh Lỗi chuẩn bị sẵn sàng để nhận một cái tát, Chu Lạc lại nói “Xin lỗi”.
Diệp Minh Lỗi hoàn toàn sững sờ.
“Đồng Đan nói rằng anh trưởng thành, điềm tĩnh lại có phong độ, từ trước tới giờ chưa thấy anh cáu gắt, đây không phải là Diệp Minh Lỗi mà tôi quen biết, tôi cứ nghĩ rằng anh đối với tôi đặc biệt như vậy là bởi vì anh thích tôi. Nhưng tôi thật sự không thích anh, mặc dù đó không phải là lỗi tại tôi, nhưng tôi vẫn muốn xin lỗi anh.” Ngay sau đó, ngữ khí có chút thay đổi, “Có điều, yêu thích một người không phải lý do để ăn nói bừa bãi làm tổn thương đối phương, Diệp Minh Lỗi, anh bằng này tuổi rồi mà chưa từng bị giày vò lần nào ư? Chưa từng bị ai cự tuyệt ư? Ngoài ra…”, vừa nói vừa giơ tay giáng một cái tát, “cũng chưa bị đánh bao giờ sao?”. Diệp Minh Lỗi không kịp tránh, hứng trọn một cái tát như trời giáng.
“Giờ thì tốt rồi, đều đã được trải nghiệm rồi, đây đều là những điều kiện cần thiết để trưởng thành, cũng coi như tôi giúp anh, hai chúng ta không ai nợ ai nữa.” Nói xong phẩy bàn tay đang ửng đỏ, quay người đi về phía Tất Tinh Huy đang say ngủ, vỗ mu bàn tay lên mặt cậu, “Cậu, mau dậy đi, chúng ta gọi taxi đi về, cháu không nhấc nổi cậu đâu!”.
Thế sự vô thường, Chu Lạc không ngờ rằng cuối cùng lại là Diệp Minh Lỗi giúp cô đưa cậu về nhà.
Căn hộ chung cư của Tất Tinh Huy rất rộng, cũng được coi là khá gọn gàng, dựa vào những gì mà Chu Lạc hiểu về ô