Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341762
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1762 lượt.
i.
Không ngờ anh ta lại rất thẳng thắng, hì hì cười ngượng nghịu rồi nói: “Kiến trúc sư Chu, tôi tốt nghiệp ở trường đại học công nông binh, mặc dù cũng là sinh viên, nhưng không hề tốn nhiều giấy mực, không thể so sánh với thành phần trí thức chính hiệu như cô được, vì vậy cô đừng ngại, cứ coi tôi như loại người thô lỗ là được rồi”.
Người đó châm một điếu thuốc, sau khi hút một hơi rồi mới nhận ra tấm biển cấm hút thuốc lá trước mặt, đang trong lúc do dự xem có nên dập điếu thuốc đi không, thấy Chu Lạc ra hiệu không vấn đề gì, anh ta dù ngoài miệng nói xin lỗi nhưng khuôn mặt rạng rỡ như hoa, lại hít một hơi thật dài.
“Tiểu Chu, tôi gọi cô là Tiểu Chu không sao chứ? Kiến trúc sư Chu, kiến trúc sư Chu nghe kỳ quá.” Chu Lạc bất mãn gật đầu, vì nóng lòng muốn biết chân tướng sự việc, cô bèn vui vẻ đáp: “Đương nhiên là không sao cả, nếu xét về tuổi tác, tổng giám đốc Lý còn đáng tuổi cha chú của tôi ấy chứ”.
Tổng giám đốc Lý bấy giờ mới nói tiếp: “Bậc cha chú thì tôi không dám, tôi mặc dù là người thô lỗ, nhưng cũng hiểu lý lẽ. Dạo trước quả thực là tôi có lỗi với cô, tôi thừa nhận. Nhưng công xưởng không phải của mình tôi, toàn bộ công nhân trong xưởng mong chờ khoản tiền đó từ rất lâu rồi. Nếu không vì khủng hoảng kinh tế, cải cách thiết kế cơ bản không thể đến lượt cái xưởng nhỏ quê mùa lạc hậu chúng tôi, nếu làm sai, tôi từ chức nhận lỗi cùng không có gì đáng lo, nhưng nếu khoản tiền đó có vấn đề, tôi thật chẳng còn mặt mũi nào mà quay về nữa”. Tổng giám đốc Lý lại thở dài nói tiếp, “Vì vậy tôi chỉ có thể đẩy trách nhiệm về phía cô, tôi cũng dò hỏi rồi, việc này với cô chỉ là chút sai sót trong công việc, cùng lắm cũng chỉ bị phê bình kiểm điểm chút thôi”.
Đúng vậy, phê bình kiểm điểm so với kế sinh nhai của tất cả mọi người trong công xưởng, nặng nhẹ có thể phân rõ được. Chu Lạc thầm cười đau khổ, người ta cũng không ngờ rằng bản thân mình còn có nhiều vấn đề như vậy, đúng không.
“Vậy, hôm nay, anh…,” Vì vậy mọi việc hôm nay mới kỳ lạ như thế, anh ta không sợ khoản tiền đó có vấn đề hay sao?
Tổng giám đốc Lý quay nhìn xung quanh, thấy thật sự không có người nào khác đang để ý tới họ mới làm ra vẻ người trong nhà, nói: “Tiểu Chu, làm người phải có khí phách là đúng, nhưng thật sự có chuyện rồi thì chỗ nào dựa được ta đành phải dựa thôi. Những người trẻ tuổi, đôi khi vẫn quá lý tưởng chủ nghĩa, nhớ lại khi chúng tôi còn trẻ…”.
Mơ mơ hồ hồ nghe anh ta luyên thuyên một hồi, Chu Lạc mới lờ mờ đoán ra, có người ở cấp trên chỉ thị việc của cô phải xử lý “công bằng”. Các lãnh đạo không hiểu ý cấp trên, đã đưa ra mấy phương án, đều bị trả lại. May mà có một thư ký lanh lợi, thầm so sánh tốc độ nhanh chậm của việc phương án xử lý bị trả lại, mới giúp lãnh đạo hiểu được hàm ý của từ “công bằng”.
Thật ra cũng không thể nói bản lĩnh của lãnh đạo kém cỏi, chủ yếu do người ra chỉ thị giải quyết việc Chu Lạc cũng là người tiếp nhận ý kiến của nhân vật đương quyền của tổng công ty. Phép vua thua lệ làng, không có chỉ thị cụ thể, cũng chẳng ai dám làm ngược lại cả.
Giờ đây tất cả những việc liên quan đến con người chỉ cần một cuộc điện thoại, một câu xử lý “công bằng”, sự việc đã thay đổi hoàn toàn, người ủng hộ phía sau lưng Chu Lạc là ai, cũng tương đối khiến người ta tò mò.
Sau khi nhận được lời đảm bảo rằng khoản đầu tư sẽ không xảy ra vấn đề, bản tính thích buôn chuyện của tổng giám đốc Lý trỗi dậy. Muốn dò hỏi chút nội tình từ phía Chu Lạc, tiện thể thiết lập mối quan hệ, để có thể tiếp cận được với “Đảng phái thái tử” như trong lời đồn đại. Không ngờ chẳng tìm hiểu được thông tin gì, ngược lại còn đưa ra không ít vấn đề từ phía mình. Bước ra khỏi tòa nhà làm việc, gió lạnh thổi tới, tổng giám đốc Lý mới ý thức được rằng, ban nãy Chu Lạc đã bàn giao công việc với anh ta, đó có nghĩa là dự án sau này sẽ do người khác đảm nhiệm. Vậy nhiệm vụ gánh tội cho cô của anh ta đã hoàn thành rồi, hay vẫn chưa hoàn thành đây?
Trên thực tế, Chu Lạc còn mơ hồ hơn cả tổng giám đốc Lý về việc bản thân cô còn phải chịu trách nhiệm về sai sót hay không. Cho dù ở dự án đầu tư ra nước ngoài, cô đã thoát tội, nhưng dự án với xưởng sản xuất của tổng giám đốc Lý, sai sót của cô vẫn còn đó, thông báo kỷ luật cũng được gửi khắp hệ thống rồi, sau này dù có cải chính thế nào cũng chỉ là ngụy biện, lãnh đạo trong viện cũng rất thông minh khi giảm nhẹ sự việc. Nhưng miệng lưỡi thế gian khôn lường, cô thoát được tội một cách khó hiểu như vậy, ngược lại, lại trở thành đề tài cho đám người thích buôn chuyện trong viện mất thôi.
Sau đó, liên quan tới đối tượng kết hôn và chân tướng việc ly hôn của cô, người đứng sau lưng cô rốt cuộc là ai, lại trở thành một chủ đề bàn luận mới.
Đương nhiên, Chu Lạc không có diễm phúc được tận tai nghe thấy những lời đồn đại này, nhưng dùng ngón tay ngón chân cũng có thể đoán biết được chiều hướng câu chuyện.
Những ngày tháng thu hút sự chú ý của mọi người, chưa từng là cuộc sống mà Chu Lạc yêu thích, hơn nữa khi mà cả lãnh đạo, cấp trên đều khách khí với cô, chỉ sợ nói ra