Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341763

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1763 lượt.

p cậu được theo đuổi mình tối hôm qua nữa, Chu Lạc bỗng không biết phải đối xử với Đại Đổng bằng thái độ như thế nào, lại sợ sẽ không che giấu được tình cảm của mình.
Kiềm chế, lần này nhất định phải kiềm chế, nhất định phải tận hưởng hết quyền lợi của một người con gái khi có người theo đuổi! Chu Lạc cố gắng chuẩn bị tốt về mặt tâm lý, cho tới khi cửa ra vào vang lên tiếng bấm khóa, cô mới chậm rãi mở cửa phòng mình.
Trên bàn ăn bày sẵn đồ ăn sáng nóng hổi, còn có một tờ giấy nhắn, nói rằng hôm nay cậu phải tới bệnh viện, đồng thời còn ghi cả cách thức liên lạc với cậu, bảo cô nếu có chuyện gì có thể gọi điện cho cậu bất cứ lúc nào.
Ăn sáng xong, Chu Lạc lại ngồi ngây người ra một lúc, cuối cùng vẫn gọi điện thoại cho Đại Đổng.
“Không phải là em muốn gặp anh.” Chu Lạc vội vàng thanh minh, lập tức cảm thấy câu nói của mình thật buồn cười, may mà Đại Đổng không cười, cô mới có dũng khí để nói tiếp, “Em chỉ muốn hỏi một chút, bệnh tình của bác gái rốt cuộc thế nào rồi? Có cần giúp đỡ gì không?”.
Đại Đổng trầm ngâm giây lát rồi nói: “Cục máu đông vẫn chưa tan, nhưng tạm thời không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa. Bác sỹ nói mẹ có thể nhận thức được rồi, chỉ là chưa muốn tỉnh lại mà thôi”.






Hai người cùng yên lặng, mẹ Đại Đổng không muốn tỉnh lại, hoặc là đã tỉnh rồi nhưng không muốn mở mắt, đó là việc mà không ai có thể quyết định được.
“Lúc nào thuận tiện, em muốn tới thăm bác.” Chu Lạc nghĩ một lát, lại bổ sung thêm một câu: “Theo phép lịch sự, em cũng nên tới thăm bác”.
Đại Đổng không phản đối, Chu Lạc hỏi địa chỉ xong, cô hẹn tới thăm sau khi tan làm.
Hôm nay là ngày làm việc, ngày nào còn làm ở đây thì vẫn phải tiếp tục làm. Dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý có thể phải ra đi bất cứ lúc nào, nhưng một người luôn nhận tiền thưởng vì làm việc chăm chỉ như Chu Lạc vẫn dập thẻ đến đúng giờ làm như thường ngày.
Vừa bước vào cửa tòa nhà làm việc, Chu Lạc đã cảm thấy có điều gì đó khang khác. Còn về việc điều gì đó khang khác nhất thời không thể nói ra được, chỉ là tình hình đã tới mức vô cùng tồi tệ, nhưng cũng không cần quá lo lắng, chỉ cần nhắm mắt bịt tai làm việc của mình, sẵn sàng ra đi mà thôi.
“Tiểu Chu, thời gian trước thầy bị ốm nặng phải nằm viện, xảy ra chuyện lớn như vậy sao con không nói với thầy?” Đợi đến khi trong phòng họp chỉ còn lại hai người, khuôn mặt của thầy Vương toát lên vẻ quan tâm và yêu mến.
Chu Lạc đỡ ông ngồi xuống, khẽ nói: “Đây vốn không phải trách nhiệm của thầy, hà tất phải gánh oan ức giúp con?”.
Thầy Vương lắc đầu cười khà khà, “Thầy làm công việc thiết kế này suốt năm mươi năm, không nhớ nổi đã tham gia bao nhiêu dự án đầu tư nước ngoài, những kinh nghiệm trong đó thầy còn không rõ hay sao? Con là đứa trẻ thông minh lanh lợi, lại có năng lực, ngọc còn có vết, cũng có thể nói điều đáng quý nhất ở con là luôn cương quyết giữ đúng nguyên tắc, nhất định là con đã động chạm tới lợi ích của một vài người”.
Lâu lắm rồi, đây là câu nói chân tình nhất mà cô nghe ở tòa nhà làm việc này, câu nói còn được thốt ra từ người thầy mà cô ngưỡng mộ và tín nhiệm hơn bất kỳ người nào khác. Chu Lạc nhất thời không kiềm chế được, nước mắt lã chã rơi, thầm nghĩ cho dù ngày hôm nay tội danh được xác định, thậm chí bị đuổi việc, nhưng có câu nói này của thầy cũng đủ lắm rồi.
“Được rồi, được rồi, đừng khóc nữa, lớn bằng ngần này rồi còn khóc nhè sao.” Thầy Vương đưa bàn tay gầy guộc đầy vết nám nhè nhẹ vỗ lưng Chu Lạc, khiến cô cảm thấy ấm áp vô cùng. Làn da đồi mồi và mái tóc bạc của thầy khiến cô cảm giác như được gặp lại ông ngoại mình, nước mắt lại rơi mau hơn.
“Nhưng nếu như vậy thì danh tiếng của thầy sẽ bị tổn hại, chưa biết chừng còn bị phê bình trong toàn viện, con…” Thầy Vương là người có vị thế cao trong giới, chỉ vì một cô học trò mà bị ảnh hưởng, Chu Lạc cảm thấy vô cùng có lỗi, nhưng còn chưa nói hết câu đã bị thầy Vương xua tay ngăn lại.
“Thầy cũng sắp thành người thiên cổ rồi, lời thề cống hiến vì đất nước năm mươi năm cũng đã thành hiện thực, hà tất phải để ý chút hư danh. Con đường đi của con sau này còn dài, giống như một cây nhỏ phải trải qua bão táp phong ba, nhưng nếu vừa mới thành hình đã bị sâu bọ gặm nhấm, ảnh hưởng tới sự sinh trưởng. E rằng nếu có nằm yên trong mồ rồi, thầy vẫn không thể yên lòng được đâu.” Nói xong lại bật cười khà khà.
Chu Lạc vốn không phải người vòng vo, cũng biết những điều thầy nói đều là sự thật, thầy Vương sớm đã nghỉ hưu rồi, cấp trên căn bản không thể có những án kỷ luật nặng với thầy. Trong lòng mặc dù vẫn có cảm giác như ban nãy, nhưng vẫn nở nụ cười, vui vẻ trò chuyện với thầy, cho tới khi lái xe và người giúp việc tới đón thầy, lại hẹn một hôm nào đó sẽ tới thăm thầy.
Sự xuất hiện của thầy Vương thì rất dễ giải thích, còn người phụ trách phía xưởng sản xuất kia có chút kỳ lạ. Tuy nhiên mối quan hệ giữa Chu Lạc và anh ta chưa đủ sâu sắc để trút bầu tâm sự, không tiện hỏi trực tiếp, chỉ có chút nghi ngờ khi bàn giao công việc mà thô


Snack's 1967