Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341760

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1760 lượt.

câu gì đắc tội với cô, những ngày tháng đó mặc dù thuận lợi nhưng cũng không hề thoải mái chút nào.
Chu Lạc vẫn quyết định xin nghỉ việc, đương nhiên trước khi xin nghỉ, cô vẫn muốn tìm ra “nhân vật đương quyền” đã gọi điện thoại là ai.
Phạm vi không thể quá lớn, thực ra nhân vật đáng ngờ nhất chỉ có hai người, một là bố cô – Chu Thanh Bách, một là ngài Lịch – Lịch Chủy. Những người khác, nếu có tâm thì bất lực, nếu có thế lực thì lại vô tâm.






Người phụ nữ được yêu chiều
Sau khi hết giờ làm việc, với tâm trạng ngổn ngang, Chu Lạc tìm đến bệnh viện theo địa chỉ mà Đại Đổng đã đưa cho, vốn dĩ có chút thấp thỏm, nhưng khi nhìn thấy chỉ có một mình Đại Đổng trong phòng bệnh, tâm trạng của cô bỗng tốt hơn rất nhiều.
Thấy cô xuất hiện trước cửa phòng bệnh, hai mắt vốn thất thần của Đại Đổng bỗng sáng bừng, lại cảm nhận được tâm trạng vui vẻ của cô, đôi lông mày đang nhíu chặt cũng giãn dần ra.
Nhận lấy giỏ hoa quả trong tay Chu Lạc, dẫn cô đến trước giường bệnh, cậu trịnh trọng giới thiệu: “Đây là mẹ anh”.
Nằm trên giường bệnh là một phụ nữ gầy yếu, đôi mắt to, tròng mắt sâu, da dẻ vàng vọt, những nếp nhăn hằn rõ trên khuôn mặt chứng tỏ thời gian đã không ưu ái bà, nhưng có một điều kỳ là, dù đang nhắm nghiền hai mắt nằm trên giường bệnh, bạn vẫn có thể cảm nhận được vẻ đẹp của bà, một vẻ đẹp khiến người ta xót xa.
Chu Lạc cúi người xuống, bàn tay vừa chạm vào khuôn mặt của mẹ Đại Đổng, phía trước mặt bỗng nhiên bừng sáng, một đôi mắt trong veo ươn ướt như mắt thiếu nữ chầm chậm mở ra, thoạt tiên chăm chú nhìn cô một lát, mở miệng muốn nói điều gì đó, chỉ tiếc rằng cổ họng khàn đặc không chịu phối hợp.
Chu Lạc vừa kinh ngạc vừa vui mừng, “Bác ơi, bác tỉnh lại rồi, anh Đại Đổng đang đi gọi bác sĩ, sẽ quay lại ngay thôi ạ”.
Hôm nay là ngày hoàng đạo, cô rửa được nỗi oan, mẹ Đại Đổng tỉnh lại, có thể coi là song hỷ lâm môn.
Mẹ Đại Đổng mặc dù đã tỉnh lại, nhưng cơ thể vẫn còn rất yếu, phải tiếp tục nằm viện theo dõi điều trị. Mà Phan Lan – người vốn đang đỡ đần việc chăm sóc cho bà bỗng dưng biến mất nên buổi tối Đại Đổng phải ở lại viện để chăm sóc mẹ.
Tinh thần của Chu Lạc không ổn định, lại không muốn về nhà một mình, lại gọi người cậu Tất Tinh Huy đi uống rượu.
Một nhà hàng cao cấp, tiếng nhạc du dương, một người đàn ông trung niên nhã nhặn tuấn tú, một cô gái trẻ xinh đẹp hào phóng. Trong con mắt của người ngoài, cảnh tượng này vừa mờ ám vừa hào nhoáng, không ai có thể đoán được nội dung cuộc đối thoại của họ lại như thế này: “Nhóc con, hộ khẩu của hai chúng ta đều ở Bắc Kinh, tuần sau cậu phẫu thuật mổ não cho mẹ vợ của Cục trưởng Cục công an, chuyện thay tên đổi họ dễ như trở bàn tay”. Một người đàn ông nào đó quên hết cả đạo đức nghề nghiệp và danh tiếng liêm khiết.
“Ông lão ơi, cái tên ‘Chu Lạc’ mặc dù không hay, nhưng ít nhất cũng có nghĩa là ‘vui vẻ như một chú lợn’, còn ‘Tất Lạc’[1'> ư, cậu làm như niềm vui trong cả cuộc đời này của cháu đều hết rồi sao? Cậu thấy cháu còn chưa đủ thảm hại à!” Cô gái nào đó có ý định muốn bỏ đi.
[1'>Từ “Tất” trong tiếng Trung có nghĩa là hoàn thành, kết thúc, hết.
“Chúng ta cũng có thể đổi tên cho nhau một chút… được rồi, được rồi, chuyện này để sau hãy nói. Ban nãy cháu nói gì nhỉ, mẹ chồng trước của cháu vừa tỉnh, công việc cũng giải quyết xong, chẳng phải đều đã không có chuyện gì rồi sao?” Tất Tinh Huy cuối cùng đã kiếm được chủ đề khác để giữ chân cô cháu gái đang định bỏ đi.
“Cháu muốn nhờ một người ‘số muối mà người đó ăn còn nhiều hơn số gạo mà cháu ăn’ như cậu tư vấn một chút, trong tình huống này, cháu rốt cuộc có nên tới bệnh viện giúp đỡ chăm sóc cho mẹ anh ấy không?”
Tất Tinh Huy đưa mắt nhìn cô, “Chẳng phải cháu đã nói là sẽ đợi cậu ta theo đuổi cháu hay sao?”
“Cháu…” Chu Lạc có chút ngại ngùng, “Một mình anh ấy vừa phải chăm sóc mẹ vừa phải điều hành công việc ở xưởng gang thép, dù sao cháu cũng sắp xin nghỉ việc, dạo này chẳng có việc gì làm…”. Dưới cái nhìn trừng trừng của cậu, giọng nói của Chu Lạc càng ngày càng nhỏ lại, cuối cùng mím chặt môi lại, cúi đầu xuống.
Đây dường như là giây phút Tất Tinh Huy có vẻ uy nghiêm của một việc vị trưởng bối nhất trong cuộc đời của ông, ông cố gắng thể hiện vẻ nghiêm khắc, “Con gái nhà họ Tất chúng ta, từ bao giờ sa đọa tới mức còn chưa xuất giá đã vội đi hầu hạ mẹ chồng rồi? Cậu ta là đàn ông, trước khi kết hôn, dù việc công hay việc tư, có phiền phức gì cũng nên tự mình giải quyết xong rồi hãy tới tìm cháu. Cháu còn trẻ tuổi, còn chưa tận hưởng tình yêu, cậu ta còn chưa bị giày vò tới nỗi thịt nát xương tan, nước mắt lưng tròng, lại muốn có không được một người vợ hiền thục ư, trên đời này làm gì có việc dễ dàng như thế chứ?”.
“Việc này, cậu, hồi xưa mợ cũng giày vò cậu như vậy ư?” Chu Lạc bị mắng đến nỗi ngồi ngây cả người, mãi lâu sau mới thốt lên một câu.
“Không!” Cậu trả lời rất chắc chắn.
“Vậy cậu…”
“Vì thế cậu mợ mới ly hôn.”
Chu Lạc thấy đầu óc tối sầm lại, cuối c