XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341750

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1750 lượt.

hư thế, lát nữa không biết Diệp Minh Lỗi còn có những lời nói hay ho gì đang chờ đợi cô nữa đây. Tên biến thái này, sao lại cứ nhằm vào cô cơ chứ?
Đại Đổng đến thẳng nơi đây từ xưởng sửa xe, cho dù không phải đồng phục bảo hộ lao động màu xanh hôm đó, cũng chẳng thể ăn vận một cách chải chuốt được. Bản thân Chu Lạc vốn không để ý gì, chỉ sợ cái tên Diệp Minh Lỗi đáng ghét kia thừa cơ nói câu gì đó không phù hợp, làm cho mọi người khó xử.
Nhưng lúc này nếu thay đổi lại kế hoạch, đối với ai cũng có điều bất ổn, Chu Lạc tới rồi liền ngồi yên tại chỗ, từ từ dò đoán về những cảnh tượng có thể xảy ra, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ điềm tĩnh. Bạn của Diệp Minh Lỗi, cũng chính là ông chủ của nhà hàng này, đích thân tới chào hỏi bọn họ, thấy Diệp Minh Lỗi cùng một lúc đưa hai cô gái tới, ban đầu tỏ ý ngạc nhiên, sau đó nở một nụ cười đầy mờ ám.
Chu Lạc lịch sự nói với chủ nhà hàng rằng lát nữa sẽ có thêm một vị khách họ Đồng tới, ông chủ đó mới lộ rõ vẻ bừng tỉnh như vừa chợt hiểu ra, lập tức căn dặn nhân viên chú ý tiếp đón.
Không lâu sau, Đại Đổng bước về phía bọn họ theo sự dẫn dắt của nhân viên phục vụ. Ngay từ xa, Chu Lạc đã dùng ánh mắt để chào đón sự có mặt của cậu, vẻ chăm chú của cô khiến mấy người còn lại cũng nhìn theo hướng nhìn của cô.
Đây không phải là lần đầu tiên Chu Lạc nhìn thấy Đại Đổng, nhưng hai lần gặp gỡ trước, cậu đều mặc đồng phục bảo hộ lao động màu xanh, Chu Lạc vốn cứ nghĩ rằng bộ quần áo đó rất đẹp, nhưng hôm nay, nhìn thấy Đại Đổng mặc quần tây áo sơ mi, mới biết rằng bộ bảo hộ lao động đấy đã chôn vùi nhân tài như thế nào.
Tướng mạo của Đại Đổng ngày bình thường nhìn vào đã tuấn tú rạng rỡ như ánh mặt trời rồi, buổi tối hôm nay dưới ánh đèn dìu dịu, chiếc áo sơ mi bằng chất liệu lụa màu đen ôm sát cơ thể khiến cậu ngoài vẻ khôi ngô ra còn thêm có một chút khác biệt. Cảm giác khác biệt kiểu đó, có người gọi là gợi cảm. Chu Lạc cảm thấy một nơi nào đó đã ngủ đông rất lâu trong tim mình, vừa khe khẽ bị khuấy động.
Đại Đổng đến nhà hàng cao cấp trữ tình lãng mạn này, thần thái lại phóng khoáng tự nhiên, không có bất cứ sự khúm núm và không thoải mái nào. Nếu không phải thấy ánh mắt của cậu khi nhìn mình vẫn trong sáng và quen thuộc như vậy, Chu Lạc thậm chí còn nghi ngờ rằng người mới tới kia không phải là Đại Đổng, mà chỉ là một người có vẻ bề ngoài rất giống với cậu mà thôi.
Nhưng, một Đại Đổng như thế này, xuất hiện trong hoàn cảnh này của ngày hôm nay, quả thực là - vô cùng tuyệt vời!
Chu Lạc Đỏ mặt e thẹn giới thiệu hai bên với nhau, đôi mắt sáng long lanh đang che giấu nỗi vui mừng khiến Diệp Minh Lỗi nhìn thấy mà cảm thấy hụt hẫng trong lòng, tuy nhiên, bề ngoài vẫn phải giữ thể diện một chút. Đại Đổng mỉm cười đưa tay ra, Diệp Minh Lỗi đáp lại bằng cái bắt tay hơi mạnh, không ngờ đối phương ngay cả một sợi lông mày cũng không hề động đậy, mạnh mẽ tiếp nhận cái bắt tay đó.
Chỉ riêng Chu Lạc đã thành một câu đố rồi, cô lại lôi từ đâu ra một nhân vật như thế chứ? Hơn nữa, hai người xem ra đều trẻ trung như vậy. Đương nhiên, thứ mà Diệp Minh Lỗi nhìn thấy không phải là vẻ ngoài đẹp trai tuấn tú của Đại Đổng, anh không có cái ham thích đặc biệt đó.
“Cậu Đổng công tác trong ngành gì vậy?” Diệp Minh Lỗi cảm thấy kẻ địch rất thần bí còn mình thì lại quá rõ ràng, trao đổi thông tin là một điều hết sức cần thiết.
Đại Đổng mỉm cười: “Linh kiện ô tô”.
“Ồ, một ngành rất có triển vọng đấy, đúng là tuổi trẻ tài cao. Đúng rồi, cậu Đổng tốt nghiệp trường đại học nào vậy, có phải ở Bắc Kinh không? Nói ra chưa biết chừng mọi người còn có thể là bạn học cùng trường nữa ấy chứ.” Ít nhất, ngoài Đại Đổng ra, ba người còn lại đều đã tốt nghiệp từ một trường đại học rất được, mà những trường đại học tốt cũng chỉ có mấy trường ấy thôi.
Chu Lạc không chịu nổi nữa rồi, Diệp Minh Lỗi đang có ý gì vậy? Làm gì có chuyện hai người xa lạ, mới gặp mặt lần đầu đã hỏi thăm kỹ càng tận chân tơ kẽ tóc như vậy?! Nổi giận đùng đùng, cô đang định mở miệng, Đại Đổng bỗng nhẹ nhàng vỗ vỗ lên bàn tay đang đặt dưới gầm bàn của cô, tỏ ý rằng cô ráng chờ một chút, đừng nóng vội.
Chu Lạc trong chốc lát đờ đẫn cả người, cảm giác dây thần kinh ở mu bàn tay mẫn cảm một cách khác thường, rất lâu sau rồi vẫn cảm thấy tê tê ngưa ngứa – Đại Đổng, Đại Đổng chạm vào tay mình! Ôi, OMG, hai mươi tám năm qua, Chu Lạc tuân thủ theo lời dạy nam nữ thụ thụ bất thân, trái tim nhỏ bé của cô bây giờ đang đập loạn xạ. Kiềm chế, phải kiềm chế, Chu Lạc lại một lần nữa nhấn mạnh với bản thân mình, chẳng qua cậu cũng chỉ là muốn chuyển tải một tín hiệu tới mình mà thôi, không có ý gì khác đâu.
“Mấy năm học đại học và thạc sĩ, tôi đều học ở trường đại học A, khoa Ô tô, học để ứng dụng.” Đại Đổng vẫn mỉm cười trả lời.
Lời nói đó vừa được phát ra, Diệp Minh Lỗi và Đồng Đan cũng không thấy vấn đề gì, họ cảm thấy đã là bạn của Chu Lạc, vốn dĩ cần phải như vậy, nhưng bản thân Chu Lạc lại bị chấn động tới nỗi không thể thốt nên lời được.
Theo bản năng, cô cảm thấy Đại Đổng có thể đã nói dối để giữ thể diện,