Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341745
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1745 lượt.
ỗi trả chìa khóa xe lại cho Đại Đổng, bộ dạng có vẻ vẫn rất lưu luyến.
Chu Lạc mím môi một cách bất đắc dĩ, nói: “Tổng giám đốc Diệp, nếu tôi không nhầm, nhà anh kinh doanh bất động sản chứ nhỉ?”.
Diệp Minh Lỗi dường như nhìn cô có vẻ rất khó chịu, nói một cách thờ ơ: “Cô thì hiểu gì, bất động sản là ngành đã lỗi thời rồi, là một thương nhân, không thể khư khư giậm chân tại chỗ được”.
Chu Lạc buồn bực, cô không phải thương nhân, Đại Đổng cũng không phải, chẳng thể có bất kỳ liên quan gì tới bất động sản của anh cả!
Đáng tiếc là cô lại một lần nữa dự đoán sai rồi, Đại Đổng rất là chi phối hợp trao đổi danh thiếp với anh, mức độ nhiệt tình cũng không kém gì Diệp Minh Lỗi, trước khi chia tay còn vỗ vỗ vào vai nhau, điệu bộ giống như anh em bạn bè tốt nói chuyện nghĩa khí vậy.
Sau đó, đương nhiên là Đồng Đan lên xe Diệp Minh Lỗi, còn cô thì đường hoàng đi theo Đại Đổng. Không biết có phải là ảo giác hay không, Chu Lạc cảm thấy Diệp Minh Lỗi trước khi ra về đã nhìn cô một cái. Trong ánh mắt đó, có một thứ khiến cô cảm thấy bất an, đáng tiếc là không thể nói rõ, không thể giải thích cặn kẽ được.
Sau khi hai người bọn họ ra về, một mình Chu Lạc đối diện với Đại Đổng, bỗng nhiên cảm thấy có chút gì đó căng thẳng, ngẩng đầu lên nhìn cậu một cái, nói tiếng: “Xin lỗi”.
Đại Đổng ngạc nhiên nói: “Tại sao lại nói xin lỗi?”. Cậu vốn nghĩ rằng, việc đầu tiên Chu Lạc muốn làm, là chất vấn cậu tại sao lại che giấu thân phận thật sự của mình.
Đúng vậy, Đại Đổng không phải là người thợ sửa xe ô tô mà cô vốn nghĩ, đương nhiên không thể bị mất mặt trong trường hợp này. Nhưng trước đó, cô lại không biết gì, ngộ nhỡ Đại Đổng chỉ là một công nhân có học lực trung bình, còn chưa học đại học, dưới sự truy hỏi gắt gao của Diệp Minh Lỗi, chẳng phải là sẽ khiến cậu cực kỳ bối rối hay sao. Vì vậy, Chu Lạc vẫn cảm thấy cần thiết phải nói lời xin lỗi.
Sau khi nghe rõ lý do của cô, Đại Đổng chăm chú nhìn cô, nhìn đến nỗi Chu Lạc cảm thấy bản thân mình không thể chịu đựng nổi ánh nhìn của cậu nữa, Đại Đổng bỗng nhiên nói một câu: “Chu Lạc, có phải từ nhỏ, cô được nuôi dạy rất nghiêm khắc?”.
“Á, sao cậu biết?” Bằng trực giác, Chu Lạc nhận thấy bản thân mình khi đứng trước Đại Đổng, không nhất thiết phải cố gắng tỏ ra điềm tĩnh.
Đại Đổng mỉm cười, “Nếu không, sao cô cứ phải nghiêm khắc với bản thân mình và khoan dung độ lượng với người khác như vậy? Thực ra làm người, đặc biệt là làm con gái, nếu ngược lại sẽ thoải mái hơn nhiều”.
Ngược lại, khoan dung độ lượng với bản thân mình, khắc nghiệt với người khác ư? Vậy thì con người đó cũng quá tồi tệ rồi nhỉ! Chu Lạc cười theo, bỗng nhiên trong chốc lát, tâm trạng trở nên rất tốt, cảm thấy bầu không khí lúc này cũng rất ổn, nếu tiếp tục nói về những chuyện như mất mặt, công việc thực tế và học lực gì gì đó đều rất ảnh hưởng tới bối cảnh.
“Đại Đổng, cậu thích leo núi không? Cậu còn có những sở thích gì nữa?” Chu Lạc hướng đến việc khai thác một vài đặc tính mới của cậu.
“Về cơ bản thì không có, con người tôi rất vô vị, toàn bộ thời gian đều tập trung cho cơ sở thực nghiệm và xưởng sửa xe, leo núi chỉ là vì rèn luyện sức khỏe.” Đại Đổng thường trả lời câu hỏi một cách rất thật thà.
Chu Lạc cười tít cả mắt, xem ra Đại Đổng là người rất chuyên tâm, điều này có thể giải thích được tại sao cậu lại có được thành tích học tập hơn người. Thực ra, cô cũng là người chuyên tâm, đáng tiếc là sở thích quá nhiều, nếu mỗi sở thích đều rất chuyên tâm vì nó thì sẽ khó tránh khỏi việc phân tán tinh thần và sức lực.
Sau khi lên xe, họ cứ nói chuyện rôm rả như vậy, cô còn vừa nói chuyện vừa liếc trộm khuôn mặt khi nhìn nghiêng của Đại Đổng. Mà khi cậu trả lời câu hỏi, quay đầu lại nhìn cô, Chu Lạc lại chột dạ vội vàng tránh ánh mắt của cậu.
Thấy sắp về tới nhà rồi, trong lòng Chu Lạc lại dấy lên cảm giác lưu luyến, tần số liếc mắt nhìn trộm càng nhiều, liền gây sự chú ý cho Đại Đổng, cậu có cảm giác bất an, “Tôi có gì đó không ổn sao?”.
Khuôn mặt Chu Lạc nhanh chóng đỏ lựng lên, cô bỗng nhiên hưng phấn mở miệng nói: “Đại Đổng, đã có ai nói cậu rất đẹp trai chưa?”.
Đại Đổng xấu hổ rồi, Chu Lạc ngạc nhiên phát hiện ra rằng, cậu lai có thể vì một câu nói của cô mà trở nên xấu hổ! Dù rằng Đại Đổng không có bất kỳ biểu hiện đặc biệt nào, phát hiện ra điều đó là do qua một khúc rẽ, ánh đèn đường chiếu rọi làm sáng lên vành tai đang đỏ bừng của cậu cho cô xem.
“Chưa ai nói với tôi như vậy, cô là người đầu tiên.” Mãi cho tới khi đỗ gọn xe lại, khi Đại Đổng mở cửa xe cho Chu Lạc, đỡ cô đi ra, mới trả lời câu hỏi của cô.
Sự xấu hổ của Đại Đổng đã tăng thêm dũng khí cho Chu Lạc, cô bạo gan khẽ kêu lên: “Trời ơi, mắt của những người xung quanh cậu đều mù hết cả rồi sao?”. Bỗng nhiên nhớ tới việc Đại Đổng nói cậu không có sở thích gì, tất cả thời gian đều chuyên tâm vào cơ sở thực nghiệm và xưởng sửa xe, hai chỗ đó đều là nơi tập trung của cánh đàn ông. Làm gì có người đàn ông nào rỗi việc đến nỗi đi khen một người đàn ông khác rằng anh ta rất đẹp trai chứ. Còn khi đi h