Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất
Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341748
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1748 lượt.
ọc, Chu Lạc lại càng hiểu rõ hơn. Cô biết, là một học sinh học vượt cấp, bị người ta coi thường giới tính thế nào, nếu đổi lại thành một cậu học sinh nam, rõ ràng không thể chỉ dùng một từ “thảm” để hình dung được.
Trong lòng Chu Lạc cảm thấy rất vui, lẽ nào mình lại là người đầu tiên có con mắt tinh tường nhận ra được người đàn ông đẹp trai hay sao? Không đúng, còn có cô chủ quán cà phê nữa chứ, đó là người như thế nào? Tuy nhiên, lúc này rõ ràng không phải là thời cơ thuận lợi để dò la thông tin. Ngoài ra, Chu Lạc còn có một mối lo lắng khác, hiện giờ Đại Đổng rất ít khi tiếp xúc với các cô gái trẻ, sau này khi có cơ hội rồi, gặp gỡ nhiều rồi, nhất định sẽ bị đám con gái chiều chuộng nịnh nọt, lúc đó, e rằng cơ hội được cậu đưa về nhà, đi leo núi cùng mình cũng không còn nữa rồi...
Đại Đổng nghe lời xuýt xoa một cách đầy khoa trương của cô, vốn cảm thấy rất buồn cười, sau đó chú ý thấy cô lại rơi vào trạng thái trầm lặng của bản thân, biểu hiện còn trở nên rất rầu rĩ, bỗng nhiên lại có ý định trêu chọc, lấy cớ đùa nói: “Chu Lạc, có phải cô thấy tôi đẹp trai nên mới kết bạn với tôi?”.
“Đúng vậy!” Dòng suy nghĩ bị đứt đoạn, Chu Lạc nghe thấy câu hỏi, trả lời theo bản năng. Đợi sau khi đại não của cô nhắc lại một lần nữa nguyên nhân và kết quả mà tai mình nghe được, trong giây lát cô như hóa đá, ngẩng đầu lên nhìn thấy Đại Đổng cũng đang rất ngạc nhiên, lập tức đỏ mặt tía tai giải thích: “A, không phải, ý tôi muốn nói là tôi thích những người có ngoại hình đẹp...”. Vẫn là ý nghĩa đó.
“Không phải, bởi vì người có ngoại hình đẹp là cậu, nên tôi mới kết bạn...” Hình như cũng không khác là mấy.
“Haizz, tôi không phải vì cậu đẹp trai mà kết bạn với cậu, người có ngoại hình đẹp rất nhiều...” Chu Lạc cũng không biết câu nói này mình đang muốn nói gì.
“Nói tóm lại, em thích anh không phải chỉ vì anh có ngoại hình đẹp!” Câu nói này tương đối đơn giản, Chu Lạc đã hiểu rồi.
Đại Đổng đương nhiên cũng hiểu rồi. Làn gió đêm mùa thu mát lạnh, thổi bay mái tóc ngắn xõa tung của cậu, dưới vầng trán đầy đặn, một đôi mắt đen láy như nước hồ mực đen đang nhìn vào cô gái Chu Lạc trước mặt, sâu thẳm mà sáng ngời.
Chu Lạc lần này quả thực ngây hết cả người rồi, hơn nữa, còn cảm thấy trên thế giới này không thể có người nào khác ngốc nghếch hơn cô được. Một cô gái được coi là trí thức, một ngôi sao trong giới công chức nổi tiếng là giỏi giang quyết đoán, một cô gái muộn chồng đã gần ba mươi tuổi, lại có tư duy lẫn lộn, nói năng không đầu không đuôi đến thế này, lại mặt dày thổ lộ tình cảm như vậy.
Thực ra, nỗi xấu hổ lớn hơn, đó là cô đã đứng ngây người ra lâu như vậy, người được cô thổ lộ tình cảm đó, lại không hề có phản ứng gì!
Lần đầu tiên thổ lộ tình cảm trong đời, lại bị từ chối như vậy ư? Ông trời ơi, không, trái đất ơi, hãy mau xuất hiện một khe nứt để cô có thể chui xuống đó đi!
Bà mẹ trái đất rõ ràng đã không nghe thấy lời kêu gọi của cô, vậy là cô quyết định rút lui – co giò bỏ chạy.
Thế nhưng, kết quả là, không thể chạy thoát nổi.
Đại Đổng với tay một cái đã túm được cô lại. Buổi tối hôm ấy, Chu Lạc lần đầu tiên thổ lộ tình cảm với người khác giới, cũng là lần đầu tiên tự mình cảm nhận được thể lực của con trai và con gái không giống nhau.
Chu Lạc nhớ rõ thành tích của mình ở cả hai môn ném lao và ném bi sắt đều rất được, trong số đám nữ sinh nhỏ bé ở Giang Nam, cô có thể được coi là một người có sức khỏe đáng kinh ngạc. Nhưng trước một Đại Đổng xem ra cũng không cường tráng lắm, khi cậu nắm lấy cánh tay cô, cũng không có vẻ dùng lực, mà cô không giãy giụa để thoát ra được.
Quả thực là không còn mặt mũi nào nhìn người ta nữa, Chu Lạc vừa để ý tới tâm hồn nhỏ bé đang bị tổn thương của mình, đồng thời dây thần kinh nhạy cảm cũng chẳng thể không để tâm tới sự thật là Đại Đổng đang nắm tay cô, chỉ cách một lớp vải áo sơ mi mỏng manh, cô cũng có thể cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay của cậu.
Chu Lạc lòng dạ rối như tơ vò, đưa cánh tay tự do còn lại kia lên để che mặt, đồng thời muốn gạt bỏ hết mọi cảm giác đang hành hạ con người ta kia.
Cô gái Chu Lạc đang tạm thời mất đi thính giác và thị giác kia không chú ý được Đại Đổng đang nói gì, vẫn đang muốn giãy giụa để thoát ra theo quán tính. Sau đó, cô phát hiện ra một cánh tay khác của mình cũng không còn tự do nữa, cả người cô được Đại Đổng ôm gọn trong nửa vòng tay, đầu mũi phảng phất hương thơm thanh khiết của người đàn ông trẻ tuổi. Tâm trạng của Chu Lạc lại ngổn ngang rồi – đây là lần thứ mấy trong ngày vậy?
“Ý anh muốn nói rằng, anh không từ chối tình cảm của em, ban nãy chỉ là anh có chút... ừm, ngạc nhiên.”
Đúng vậy, ngạc nhiên, ai có thể không ngạc nhiên chứ, Chu Lạc cũng ngạc nhiên phát hiện ra bản thân mình lại có tiềm năng trở thành một kẻ si tình cơ đấy, tuy nhiên, đợi một chút, dường như đây không phải là trọng điểm!
Đại Đổng đã nói không từ chối cô, vậy cậu có ý gì!
Trong đầu Chu Lạc bỗng xuất hiện một suy nghĩ rất tỉnh táo, nhận thức được câu nói mấu chốt của Đại Đổng – cậu không từ chối mình. Vậy th