Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341931

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1931 lượt.

nhưng một giây ngay sau đó, Chu Lạc lại nói với bản thân mình rằng cậu sẽ không như vậy, cậu không thể là loại người ham thích hư danh. Vậy thì cậu có thể đem lại cho mình những bất ngờ vui vẻ nào nữa đây?
“Xem ra chúng ta lại là bạn cùng trường, nhưng tôi học chính quy ở khoa Quản trị doanh nghiệp, sau đó ra nước ngoài du học, hơn nữa có thể không cùng khóa, cho nên chưa từng được gặp mặt. Đúng rồi, cậu học khóa bao nhiêu? Tôi học khóa 9x.” Diệp Minh Lỗi lại bắt đầu bắt chuyện muốn kết bạn, anh vốn định nói rằng bản thân mình có thể học trên Đại Đổng mấy khóa, nhưng đã có trường hợp ngoại lệ của Chu Lạc trước mặt, với cương vị là một thương nhân, anh biết rằng không nên nói quá nhiều.
Một giây sau, anh lập tức nhận được sự báo đáp do cẩn thận mang lại. Chỉ thấy Đại Đổng lại cười cười, nói: “Tôi đi học sớm, hồi nhỏ, nhà nghèo, để tiết kiệm học phí ít đi vài năm, tôi học trước anh một khóa. Nhưng trường Đại học A rộng lớn như vậy, chúng ta lại không cùng một học viện, chưa từng gặp nhau cũng là chuyện bình thường”.
Trời ơi, Thượng đế ơi, Chu Lạc không thể hình dung nổi tâm trạng của mình bây giờ nữa rồi. Đại Đổng, người còn nhỏ hơn cô một tuổi ấy, lại học đại học cùng một thời điểm với cô!
Chu Lạc có chút muốn khóc, sao cậu không quen mình sớm hơn một chút, như vậy, biết đâu, những năm tháng thanh xuân của cô có thể không bi thương đến thế.
Nhưng, nhìn khuôn mặt hơi tái xanh của Diệp Minh Lỗi, Chu Lạc lại muốn phá lên cười. Ha ha, lại phải gọi là Đại Đổng sư huynh rồi, nhãi ranh, xem anh còn ngông cuồng nổi không!
Diệp Minh Lỗi là ai chứ, mặc dù ngạc nhiên, mặc dù bị bẽ mặt, ngoài mặt xem ra vẫn rất ung dung tự tại, đương nhiên Chu Lạc cũng vậy, lại không phải là trẻ con chơi trò gia đình, không nhất thiết bất cứ tâm trạng nào cũng phải vẽ ra trên mặt. Ngay cả Đồng Đan, ngoài sự tán thưởng một cách lịch sự ra cũng không có biểu hiện thái quá nào.
Diệp Minh Lỗi lúc này đã rất có hứng thú với Đại Đổng. Không liên quan tới Chu Lạc, không liên quan tới thể diện của đàn ông, anh hướng về phía Chu Lạc và Đồng Đan trước, lên mặt già cả than thở một hồi, “Quả là hậu sinh khả úy, xem ra tôi quả đã lỗi thời rồi”. Lại tiếp tục hỏi, “Cậu Đổng hiện nay làm trong ngành linh kiện ô tô, cụ thể là làm công việc gì?”.
Cái tên Diệp Minh Lỗi này, vẫn còn bám riết không chịu buông tha, Chu Lạc lại cảm thấy mất hứng rồi.
Tuy nhiên, Đồng Đan lúc đó cũng rất hứng thú với Đại Đổng, hỏi theo: “Đúng đấy, đúng đấy, nhân tài của trường Đại học A mà, làm linh kiện ô tô chẳng phải rất đáng tiếc sao?”.
Đại Đổng quay sang nhìn cô một cái trước, ánh nhìn của cậu khiến trái tim Chu Lạc giật thót, thầm tự nhủ, lẽ nào cậu lừa mình? Đại Đổng bắt đầu nói, “Một người đồng hương mở xưởng sửa xe, mời tôi hợp tác góp vốn, tôi thường xuyên qua đó giúp đỡ, cũng coi như một nhân viên sửa xe. Tuy nhiên, chủ yếu thời gian của tôi vẫn giành để nghiên cứu và thực nghiệm động cơ”.
Hóa ra là vậy, Đại Đổng đã không lừa cô, chẳng qua chỉ mới nói có một phần, đây cũng là một trong những mánh khóe mà Chu Lạc quen dùng, lại không thể trách người ta được. Tuy nhiên, tại sao tối hôm nay, cậu lại có gì nói thế một cách thành thật như vậy? Chu Lạc không dám nghĩ thêm, bắt đầu cắm đầu tấn công bữa tối của mình.
Lúc này, cô phát hiện ra rằng cách dùng bữa của Đại Đổng cũng hoàn mỹ đến nỗi không thể chê trách được. Từ đó có thể thấy, nghĩ ngợi đương nhiên là một thói quen xấu gây tổn hại biết nhường nào, nhẽ ra cô sớm phải phát hiện nó không đúng rồi chứ. Thương thay cho cô, còn từng cảm thấy rằng Đại Đổng với nghề nghiệp là một thợ sửa xe, thu nhập sẽ rất thấp, lại còn muốn phấn đấu kiếm tiền nữa chứ...
Nhưng không hiểu sao, thân phận mới của Đại Đổng lại không mang đến cho Chu Lạc cảm giác hân hoan vui mừng nhiều lắm. Trước đó, vì nhìn thấy Diệp Minh Lỗi bị bẽ mặt mà cảm thấy vui mừng, cũng cảm thấy yên tâm vì Đại Đổng không bị lúng túng hay bêu xấu, đến bây giờ trong lòng cô ngược lại, lại cảm thấy rầu rĩ, có một cảm giác hụt hẫng không thể diễn tả thành lời.
Tay nghề của đầu bếp chính ở nhà hàng này rất cao, lại vì nể mặt của Diệp Minh Lỗi, đồ ăn vô cùng vừa miệng, miếng thịt bò béo mềm tươi mới vừa đưa vào miệng đã tỏa hương thơm. Nhưng mấy người bọn họ, không ai có tâm trạng để chăm chú thưởng thức món ăn thượng hạng đó, mỗi người một tâm trạng riêng ăn xong bữa ăn này.
Bữa tối kết thúc, mọi người chia tay nhau, ra đến bãi đậu xe, Diệp Minh Lỗi rất có hứng thú với chiếc xe đậu cách đó không xa của Đại Đổng. Là dân chơi xe, anh nhận ra ngay chiếc xe đó đã được độ[4'> lại, còn rất hưng phấn mượn chìa khóa xe của Đại Đổng để đi thử, mấy người đành phải đứng đợi anh lượn vài vòng trong làn gió lạnh của mùa thu.
[4'> Độ: Hay “độ xe”, là cách thay đổi lại một hay nhiều tính năng hay kiểu dáng không theo chuẩn mực của nhà sản xuất.
“Động cơ chắc chắn không phải nguyên bản, là động cơ do các anh nghiên cứu ra à? Có đầu tư sản xuất không? Hôm nay muộn quá rồi, chúng ta hẹn hôm nào đó gặp nhau trò chuyện một chút.” Diệp Minh L


pacman, rainbows, and roller s