Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341773
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1773 lượt.
Đổng cũng phải mất rất nhiều thời gian mới có thể ngủ được, sau khi suy nghĩ một cách nghiêm túc liền quyết định, cho bản thân thêm một cơ hội, cậu vẫn sẽ làm như vậy, cậu sẽ không từ chối Chu Lạc.
Nếu Chu Lạc yêu cầu trở thành một người bạn bình thường, cậu sẽ rất vui vẻ đồng ý. Nếu Chu Lạc cương quyết đòi trở thành người yêu, nếu cũng không muốn làm bạn, thì suy nghĩ về chuyện được mất, cậu sẽ vẫn đồng ý, bởi vì Đại Đổng không muốn sau này không được gặp cô nữa, cậu thích cô rồi.
Vì sự yêu thích này, Đại Đổng quyết định bắt đầu thử nghiệm. Cậu không biết phải cư xử với con gái thế nào, cảm thấy bọn họ là đối tượng cần phải được chăm sóc. Nhưng Chu Lạc đôi khi lại biểu hiện rõ rệt là một người rất cá tính và có chính kiến, khiến cậu không dám mạo muội can thiệp quá nhiều. Nhưng có nhiều khi, cô cũng thể hiện sự đơn thuần và mơ hồ trước mặt cậu, lại khiến Đại Đổng không kiềm chế được định đoạt thay cô.
Cũng giống như việc leo núi ngày hôm nay, cậu rõ ràng nhận thấy cô mệt mỏi lắm rồi, muốn khuyên Chu Lạc nghỉ ngơi, hay dù không nghỉ thì cũng không nên đi quá vội như vậy, nhưng cô luôn tỏ ra mạnh mẽ khiến Đại Đổng chẳng dám can thiệp nhiều. Nhưng sau đó, khi thấy cô thực sự đã mệt mà vẫn không kêu ca một tiếng, cậu đành phải nói mình mệt, yêu cầu giảm tốc độ lại một chút. Tiếp đó cậu liền nhìn thấy sự thoải mái trong đáy mắt cô, trong lòng dần dần hiểu ra, có lẽ khi tiếp xúc với bạn gái, lời nói dối lương thiện thật cần thiết.
Sau đó nữa, cô lại giở trò ngồi xuống nghỉ ngơi, nhưng khi nói với cậu rằng hãy đi trước đi, sự lưu luyến trong đáy mắt cô khiến Đại Đổng lập tức hiểu rõ, hóa ra lúc trước Chu Lạc đi nhanh như vậy không phải vì tính hiếu thắng, mà là muốn được cùng đi với mình! Nhất thời Đại Đổng không thể nói ra được cảm xúc trong lòng, cảm giác được người khác dựa dẫm và lưu luyến, lại ngọt ngào đến vậy, trong dư vị ngọt ngào đó còn có chút chua xót, cảm giác chua xót ấm ức trong lòng.
Bàn tay của Chu Lạc mười ngón thon dài, mềm mại, cảm giác hơi lạnh khi chạm phải, da tay trơn mịn như lụa, nắm bàn tay đó trong tay quả thực không phải là một việc khổ sai, Đại Đổng rất vui vì điều đó. Khi đến đỉnh, Chu Lạc rút tay về, cậu lại có chút lưu luyến, bỗng phát hiện bàn tay của mình lành lạnh, hóa ra ở đó có rất nhiều mồ hôi, chỉ là không biết đầy là mồ hôi của cô hay của Đại Đổng cậu mà thôi.
Trong phút chốc hai người đều có phần bối rối, vừa hay có người gọi bọn họ, “Một nửa đoàn đã lên tới đỉnh núi, Đại Đổng, hôm nay phong độ kém thế”. Một người đàn ông trung tuổi, đeo cặp kính trên mặt trêu đùa cậu, “Xem ra cửa ải mỹ nhân là nấm mồ của anh hùng, lần này vị trí đầu tiên đã nhường cho người khác rồi”.
Chu Lạc vốn đã không tự nhiên, nghe được những lời đó, hai má lại càng ửng đỏ, lúng túng không biết phải nói gì, cô nhìn Đại Đổng, cậu mỉm cười an ủi cô, trả lời người đó: “Sao lại nói nhường là nhường được, lâu rồi em không tham gia hoạt động, phong độ vốn đã không tốt rồi. Anh nói thế mà người lên đầu tiên nghe thấy được, chẳng phải sẽ gây mâu thuẫn sao?”.
Người đó tự biết mình đã lỡ lời, cười khà khà rồi không nói gì nữa. Lúc đó lại có người gọi họ tới ký tên trên lá cờ của câu lạc bộ để chứng minh đã leo lên tới đỉnh núi.
Chu Lạc phi ngay tới đó chẳng khác gì đang chạy trốn, ký tên của mình bằng nét chữ như mây trôi nước chảy, sau đó đưa bút cho người tiếp theo là Đại Đổng, không ngờ cậu cầm cây bút trong tay hồi lâu nhưng vẫn không hề động đậy. Đợi đến khi Chu Lạc ngẩng đầu lên, bỗng nói với cô: “Hay là em ký giúp anh nhé”.
Chu Lạc lại nghĩ rằng cậu không muốn để người khác biết rõ tên tuổi của mình, liền cười nói: “Anh có thể ký bằng tên Đại Đổng mà”. Dù sao gần như cả câu lạc bộ đều không gọi cậu bằng tên họ đầy đủ.
Đại Đổng liếc nhìn cô một cái, lại do dự một lát rồi mới cầm bút viết tên mình vào khoảng trống trên lá cờ. Ngay sau đó, Chu Lạc mới hiểu rõ nguyên nhân vì sao cậu lại do dự.
Không có nguyên nhân gì khác, quả thực là do chữ của Đại Đổng quá xấu, mà không phải xấu theo kiểu bình thường đặc biệt là khi đem so sánh với chữ của Chu Lạc. Chu Lạc từ khi lên ba tuổi đã bắt đầu luyện chữ, dù là thư pháp viết bằng bút lông hay bút máy, cô đều là một cây bút xuất chúng, khi đem so với mấy chữ xiêu xiêu vẹo vẹo không có bố cục của cậu, rõ ràng khác nhau một trời một vực.
Ha ha ha ha, Chu Lạc bật cười trong bụng, hóa ra anh chàng đẹp trai Đại Đổng lại cũng có điểm yếu kiểu như vậy. Liếc thấy cảm giác thất bại trên mặt cậu, trong chốc lát cô lại cảm thấy nở mày nở mặt. Tuy nhiên, trước điệu bộ rầu rĩ của Đại Đổng cô không dám thể hiện cảm xúc ra ngoài, vẫn phải làm như thể không có chuyện gì xảy ra.
Đại Đổng lại liếc nhìn cô, sắc mặt thản nhiên nói: “Muốn cười thì cứ cười đi, kiềm chế trong lòng sẽ không tốt đâu”. Nói xong, chưa kịp đợi Chu Lạc phản ứng lại, bản thân cậu đã bật cười. Chu Lạc cuối cùng cũng không chịu được, hai người ôm bụng khom người cười sảng khoái, gần như cười chảy cả nước mắt.
Từ đó, bầu không khí gượng gạo đã hoàn toàn tan biến.
“Cá