Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341770

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1770 lượt.

i này cũng là nguyên nhân lịch sử của nó đấy, hồi nhỏ, vì muốn tiện lợi, khi học chữ, anh dùng bút bi để viết. Em biết đấy, dùng bút bi viết chữ sẽ rất xấu, lâu dần rồi cứ quen theo thói quen như vậy.” Đại Đổng cảm thấy không cam tâm, nghiêm túc giải thích.
“Đúng vậy, đúng vậy, bút bi đúng là hại người ta không ít, đã hại người ta không ít.” Chu Lạc lắc đầu lắc cổ phụ họa theo, nói xong lại không kiềm chế được, bật cười khanh khách.
Đại Đổng thấy hai má cô cười thành hai khối tròn tròn, lại được gió núi thổi tới làm đỏ hồng lên, trông như hai quả táo, vô cùng đáng yêu, ma xui quỷ khiến thế nào cậu lại đưa tay ra véo một cái. Ừm, không tồi, mềm mại mịn màng, cảm giác còn thích hơn cả khi chạm vào tay cô!
Chu Lạc hoàn toàn không ngờ Đại Đổng có thể bất ngờ giơ móng vuốt của Lộc Sơn[5'> ra như vậy, trong chốc lát sững cả người lại, đợi đến khi kịp phản ứng, Đại Đổng đã tươi cười tránh xa, “Ha ha, ai bảo em cười anh cơ!”. Biểu hiện lại giống như trẻ con trong trường mẫu giáo, sau khi giật tóc của bạn gái đứng hàng trên lại đương dương tự đắc.
[5'> Móng vuốt của Lộc Sơn: Một điển cố của Trung Quốc. Dương Quý Phi nhận An Lộc Sơn làm con nuôi để có thể dễ dàng dan díu đi lại chơi đùa. Một hôm An Lộc Sơn để lại trên cặp nhũ phong của Quý phi hai vết xước do tay cào, Quý phi sợ Huyền Tông phát hiện, nên mới làm cái yếm bằng gấm che trước ngực.
Chu Lạc trong phút chốc như hóa đá, sau đó dở khóc dở cười, cái anh chàng Đại Đổng này!
Lần leo núi này, không còn nghi ngờ nữa đã kéo gần khoảng cách giữa hai người. Đặc biệt là đối với Chu Lạc, Đại Đổng không còn giống như bóng trăng trong nước, không còn giống như thần tiên trên mây nữa, cậu bỗng trở nên gần gũi đáng yêu, chân thực có thể chạm tới được. Cô không còn e dè giữ kẽ khi nói chuyện, thăm dò theo kiểu mò mò mẫm mẫm nữa, bắt đầu nói chuyện với cậu một cách thoải mái, sau đó phát hiện ra những chuyện hồi nhỏ mà Đại Đổng đã kể cho cô nghe, tuyệt đối không phải là bịa đặt, ngay cả hiện tại cậu cũng có đặc tính bướng bỉnh phá phách.
Phát hiện ra điều này, ngược lại, Chu Lạc càng thản nhiên, sự năng động hoạt bát thường ngày cũng đã quay trở lại. Hai người rôm rả trò chuyện, trong con mắt của những người cùng đoàn, họ đương nhiên là một cặp tình nhân nhỏ bé vui vẻ rồi.
Cùng nhau đi ăn tối, Đại Đổng lái xe theo sau cô, cho đến khi cô về tới tận nhà, cậu mới quay đầu xe ra về. Chu Lạc khóa xe, miệng ngân nga một khúc hát nào đó rồi bước vào trong nhà, bắt gặp dì Mai đang mặc bộ đồ ở nhà ngồi trong phòng khách uống trà, mỉm cười chạy lại chào hỏi.
Dì Mai ra hiệu cho cô ngồi xuống, trong mắt dì cũng đang có ý cười, “Lần này chắc chắn là yêu rồi phải không, còn không khai thật ra mau”.
Chu Lạc trong lòng cảm thấy vô cùng ngọt ngào, nhưng bị dì ấy hỏi như vậy, lại có chút xấu hổ, pha trò cười: “Chữ bát vẫn còn thiếu một nửa[6'>”.
[6'> Chữ bát (八), ý chỉ chuyện vẫn chưa đâu vào đâu.
Dì Mai lắc đầu, “Còn muốn giấu dì nữa, tuy nhiên, cháu giấu dì cũng không sao, chuyện đi châu Phi phải làm thế nào, lẽ nào cháu vẫn muốn đi tới đó nửa năm?”.
Trong giây lát, Chu Lạc không thể cười được nữa rồi. Đúng vậy, còn hai tuần nữa là phải đi khảo sát, nếu trúng thầu, cô phải đảm nhiệm chức kiến trúc sư trưởng, vậy thì cho dù thế nào cũng phải ở tại hiện trường một khoảng thời gian. Nghĩ tới Đại Đổng, thật sự là rất lưu luyến.
“Haizz, vẫn sớm mà, tháng sau cháu chỉ đi khảo sát thôi, công trình ít nhất phải sang năm mới thật sự bắt đầu, chuyện của năm sau, đến lúc đó hãy nói vậy!”
Sáng thứ Hai, khi đi làm, trên đường bước vào văn phòng của mình, Chu Lạc cảm thấy có điều gì đó khác lạ. Các đồng nghiệp trong phòng vẫn chào hỏi cô như thường ngày, biểu hiện mờ ám và ánh mắt hấp háy lại vô cùng đáng ngờ.
Không thể trùng hợp như vậy chứ, lẽ nào chuyến đi chơi cuối tuần của mình và Đại Đổng đã có người nhìn thấy? Chu Lạc không kìm nén được, thầm dò đoán trong lòng.
Đợi đến khi vào tới văn phòng, vừa liếc mắt nhìn một cái, cô đã hiểu ngay mọi chuyện. Hóa ra, trên chỗ ngồi của cô có một bó hoa tươi khổng lồ, rực rỡ diễm lệ, hương thơm ngào ngạt. Kỹ sư Trần Công – người đồng sở hữu văn phòng chủ nhiệm cùng cô đứng dậy chào đón cô, hai mắt kính lấp lánh ánh sáng như đáy của chai rượu, trên đó lại ghi rõ mấy chữ: Buôn dưa lê.
Nhịp tim của Chu Lạc mỗi lúc một nhanh, ngờ rằng đó là hoa của Đại Đổng tặng mình, nhưng lật đi lật lại vẫn không tìm thấy tấm thiệp nào gắn ở đó. Nhìn bó hoa to đó, hoa hồng, hoa bách hợp đầy đủ cả, hoa đỏ lá xanh đan xen lẫn nhau, trong thâm tâm cô không muốn thừa nhận đây là cách của Đại Đổng.
Còn chưa kịp gọi điện thoại để xác nhận, lại có một thông tin mới được truyền tới, hóa ra ở phòng làm việc bên cạnh, tiểu đồ đệ Đồng Đan cũng nhận được một bó hoa tươi, chỉ cần nhìn cũng biết bó hoa đó được mua ở cùng một cửa hàng với bó hoa của cô, chỉ có điều bó hoa của cô ấy còn to hơn, rực rỡ hơn.
Người đồng thời quen biết cả cô và Đồng Đan, Chu Lạc lập tức nghĩ ngay tới Diệp Minh Lỗi. Nhưng, lẽ nào một đại thiếu gia phong lưu phón