Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341944
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1944 lượt.
êu chọc ai không trêu, lại trêu ngay vào cái anh chàng này!
“Ngày mai tôi phải tham gia một bữa tiệc rất quan trọng, cô phải đi cùng tôi, còn có nhiệm vụ cho cô đấy, ngày mai gặp mặt sẽ nói.” Độ ấm áp có chiều hướng tăng lên, nhưng ở dạng ngữ khí mệnh lệnh, không cho phép nghi ngờ.
Dựa vào cái gì chứ! Nếu là trước đây, Chu Lạc nhất định hét toáng lên rồi. Đừng nói rằng cô rất bận rộn, cho dù có rảnh rỗi, chẳng phải là cần đi cùng với Đại Đổng hay sao? Anh là cái thá gì! Nhưng hôm nay, đã đắc tội với người ta trước, lời nói chống đối luôn khó mà mở miệng được, chính vì chút yếu thế đó đã khiến đối phương chiếm được ưu thế rồi.
“Coi như tôi cầu xin cô, được không? Tham gia sẽ có thù lao.” Diệp Minh Lỗi bỗng nhiên lại mềm giọng hẳn xuống, hơn nữa còn tỏ vẻ rất chân tình.
Chu Lạc đã hoàn toàn thua trận.
Ngọc lớn ngọc nhỏ rớt trên khay ngọc
Sau khi biết được chủ nhân của bó hoa đó, Chu Lạc tức đến nỗi mũi của cô sắp nổ tung cả ra rồi.
“Bà chị, cái này là em phải vận chuyển bằng đường hàng không từ Côn Minh về đấy. Khó khăn lắm mới có một chuyến tới Vân Nam, em không mua gì hết, chỉ mang về một thùng hoa tươi!” Tiểu đồ đệ Mao Đông xoa xoa cái đầu bờm xờm của cậu ta, biểu lộ sự chân thành với Chu Lạc, “Thế nào, bà chị có thích không?”.
Thích cái con khỉ! Chu Lạc cố gắng kiềm chế để không lườm cậu ta, người tặng hoa quả nhiên là muốn thông qua cô để lấy lòng Đồng Đan, đáng tiếc, cô đã đoán nhầm người, uổng công đi đâm đầu vào họng súng.
Chu Lạc lại nhắc lại một lần nữa mớ lý luận không thể giúp đỡ gì được cộng với chút tình sâu nghĩa nặng với Mao Đông, không ngờ tên tiểu tử đó vẩy vẩy tay như cánh quạt lớn, lắc đầu nói: “Bà chị, chị đừng hiểu nhầm, em không có ý đó đâu, nam tử hán đại trượng phu, làm việc phải quang minh lỗi lạc, thủ đoạn đi cửa sau đó, em đây không thèm làm”.
Chu Lạc nhìn ngắm hình ảnh vô cùng mới mẻ của mình trong gương, không kiềm chế được chậc lưỡi tán thưởng, vốn định nói chuyên gia trang điểm có thể biến một thứ mục nát thành thần kỳ, lại cảm thấy bản thân mình chưa đến mức “mục nát”, tuy nhiên vẫn cảm thấy thật quá thần kỳ.
Người trong gương trang nhã mà không kiểu cách, đoan trang mà không già dặn, ngoại hình làm nền một cách hoàn hảo cho khí chất, y hệt như một mỹ nữ. Nếu gặp một người như thế ở ngoài phố, cô có thể sẽ không kìm nén được mà phải quay đầu lại nhìn.
Ai cũng thích chưng diện, Chu Lạc từ nhỏ đã bị mẹ chỉ trích, nói cô có ngoại hình xấu, kết hợp toàn những nhược điểm của bố mẹ. Ngay cả bà nội, người rất yêu thương cô cũng phải than thở, nói cô đã không có vẻ tuấn tú hơn người của người bố khôi ngô lại cũng chẳng giống với người mẹ tiểu thư khuê các vốn rất xinh đẹp, toàn bộ gen đã bị biến đổi, càng biên đổi càng quay ngược lại. Nghe nhiều rồi, cô cũng thấy tin, việc cô không thích nhất là chú ý tới ăn vận chải chuốt, toàn bộ thời gian của cô đều dùng để tập trung cho “cái đẹp bên trong”. Hận một nỗi đã làm tới mức mười tám môn võ nghệ đều tinh thông, nhưng mãi vẫn không gả đi được.
Hình ảnh của cô bây giờ không thể nói là đẹp tới nỗi độc nhất vô nhị, nhưng lại có một phong thái rất đặc biệt. Chu Lạc cảm thấy nghi hoặc, Diệp Minh Lỗi lần này muốn đưa cô đi đâu? Chắc không phải là đóng gói cho đẹp đẽ rồi mang cô đi bán đấy chứ!
Lúc gặp lại cô, Diệp Minh Lỗi nhìn cô chằm chằm rất lâu, sau khi nghe cô nói về nghi hoặc của mình lại cười nhạo: “Bán cô đi rồi, khác gì lấy tráp bỏ ngọc”[1'>.
[1'> Lấy tráp bỏ ngọc: Câu thành ngữ của Trung Quốc, bắt nguồn từ chuyện một người nước Sở sang nước Trịnh bán ngọc, trong tráp đựng đầy những trang sức quý giá, nhưng người nước Trịnh chỉ mua cái tráp mà trả lại ngọc, ví với người thiển cận, không biết nhìn xa trông rộng.
Cái con quỷ thiếu đạo đức này! Chu Lạc tức đến nỗi không thể nói gì được nữa, tuy nhiên, cô cũng không tự tin rằng giá của bản thân mình lại có thể vượt quá bộ trang phục này, do vậy cũng không buồn đôi co với anh ta nữa. Cho dù vỏ hộp sặc sỡ, có đẹp hơn ngọc, nhưng thứ đáng tiền nhất thực ra vẫn là ngọc.
Diệp Minh Lỗi đưa cô tới tham dự một buổi tiệc chúc thọ, buổi tối hôm đó, nhân vật được chúc thọ là một người tiếng tăm lừng lẫy, nhưng quy mô của buổi tiệc lại không lớn như trong tưởng tượng, nghe nói chủ nhân buổi tiệc không muốn khoa trương, chỉ mời bạn bè thân thiết, coi như một bữa tiệc gia đình.
Chu Lạc nhủ thầm, thảo nào lĩnh vực bất động sản của nhà họ Diệp lại có thể kinh doanh một cách thuận buồm xuôi gió như vậy, hóa ra trong số họ hàng thân thích còn có nhân vật tầm cỡ thế này. Nhưng chủ nhân của bữa tiệc lại không cùng họ với Diệp Minh Lỗi, hơn nữa, chỗ ngồi được sắp xếp dành cho hai người cũng rất bình thường, rõ ràng không phải là họ hàng của nhau.
Buổi tiệc chúc thọ bắt đầu, mọi người lần lượt chúc rượu, rồi những mỹ từ để chúc thọ đồng thời trình quà mừng thọ lên, phần lớn các món quà đều không phải thứ quý giá, nhưng rõ ràng là phải tốn nhiều công sức để lựa chọn. Có một bé trai với