Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341940

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1940 lượt.

ình trạng đêm qua chỉ ngủ được bốn tiếng đồng hồ.
Đã háo sắc, thì phải càng bạo gan hơn, đây là khẩu hiệu mà Chu Lạc dành để động viên bản thân mình.
Thực tế là quá lâu rồi không vận động, khi làm nóng cơ thể, Chu Lạc thậm chí còn nghe được cả tiếng các khớp xương của mình kêu răng rắc. Đại Đổng cũng nghe thấy rồi, nghiêng mặt nhìn cô nói: “Em không nghỉ ngơi đủ, lại không thường xuyên leo núi, lát nữa đừng đi nhanh quá, nếu không lúc xuống núi sẽ bị mỏi chân đây”.
Chu Lạc kêu lên: “Thế sao được, chẳng phải đây là một cuộc thi sao?”. Nhìn tư thế của cậu, chắc chắn là một ứng cử viên nặng ký rồi. Cô lại không muốn một mình mình bị tụt lại ở phía sau, ở đây, ngoài Đại Đổng ra, cô lại chẳng quen biết một ai cả.
Nhìn điệu bộ hiếu thắng của cô, Đại Đổng mỉm cười lắc đầu, không tiếp tục khuyên bảo cô nữa.
Rất nhanh, cuộc thi đã bắt đầu. Hai người cùng xuất phát theo đoàn. Lúc bắt đầu, mọi người còn chen chúc nhau, không lâu sau, đã dần dần kéo xa khoảng cách.
Chu Lạc bừng bừng khí thế xông lên, cô và Đại Đổng luôn có mặt trong tốp dẫn đầu, khi đường rộng thì sánh vai bước bên nhau, đoạn đường hẹp thì kẻ đi trước người đi sau, nhìn thấy phong cảnh đẹp còn thảo luận trao đổi vài câu, cảm thán một hồi. Đã rất lâu rồi Chu Lạc chưa rời khỏi thành phố đầy xi măng sắt thép, bầu không khí tươi mới vùng ngoại thành khiến tinh thần cô trở nên hưng phấn lạ thường.
Đại Đổng cũng bị lây sự nhiệt tình đó của cô, cậu đưa mắt nhìn theo cảnh đẹp ở trên núi và những kiến trúc dưới chân núi theo hướng tay chỉ của cô. Ngắm phong cảnh đương nhiên sẽ hạn chế bước đi về phía trước, thường sẽ bị rất nhiều người đi vượt qua. Ngắm xong, Chu Lạc lại muốn rảo bước thật nhanh để đuổi theo, nhưng bị Đại Đổng ngăn lại, lắc đầu, “Điều quan trọng hơn trong việc leo núi là quá trình, không phải là mục đích, đừng vội quá, sẽ mệt đấy”.
Chu Lạc ngoan ngoãn nghe theo. Thực ra, cô luôn cho rằng, cảnh vật hai bên đường có sức hấp dẫn hơn nhiều so với việc leo lên tới đỉnh núi, chẳng qua cô nghĩ rằng đàn ông đều thích chiến thắng, Đại Đổng tham gia cuộc thi đương nhiên cũng muốn giành được vị trí đầu bảng. Chu Lạc có khả năng tự nhìn nhận mình, cô không có dã tâm kiểu như vậy, vội vàng đuổi theo mọi người chẳng qua là vì không muốn làm liên lụy tới Đại Đổng, cũng không muốn bị bỏ lại ở phía sau, cậu đã nói như vậy thì đúng là cầu chẳng được, ước chẳng thấy nữa rồi.
Khối nặng tâm lý đè nén trong lòng một khi được giải tỏa, bước chân liền vững chắc hơn nhiều. Rốt cuộc là do ngồi làm việc trong văn phòng quá lâu, thêm nữa là khoảng thời gian trước đó đi quá vội vàng, khi mới đi được một phần ba đoạn đường, Chu Lạc đã thở hổn hển, bước đi khó nhọc rồi.
Còn Đại Đổng thì ngược lại, khuôn mặt chỉ hơi ửng hồng chưa biết chừng là do phơi nắng, hơi thở vẫn bình thường đều đặn. Chu Lạc bỗng hiểu rằng ban nãy, Đại Đổng nói đến từ mệt thực ra là đang quan tâm lo lắng cho mình. Nhìn về đỉnh núi phía xa xa, cô đau lòng nói: “Anh đi trước đi, em không đi nổi nữa rồi, em nghỉ một lát rồi sẽ theo sau”. Nói xong tìm một phiến đá sạch sẽ, đặt mông ngồi luôn lên đó, thật dễ chịu biết bao, cô không muốn đứng dậy nữa.
Cô thực sự không muốn kìm nén nỗi đau lòng đó, nhưng không thể không chú ý tới sự rệu rã của cơ thể, vì vậy biểu hiện của cô trông rất khôi hài. Khi Đại Đổng bị cô giở trò không muốn đi nữa, đồng thời phô ra bộ dạng tròn xoe mắt chọc cười, dứt khoát tựa người vào thân cây đối diện trước mặt cô, cười nói: “Vậy thì hãy nghỉ ngơi nhanh lên một chút, anh đợi em cùng đi”.
Chu Lạc nhìn Đại Đổng một cách đầy ai oán. Nghỉ ngơi cũng có chuyện nhanh hay chậm ư? Chỉ còn cách đung đưa chân chấp nhận số phận, chuẩn bị tiếp tục xuất phát. Khi leo núi, đã nghỉ ngơi thì lại càng, muốn nghỉ ngơi tiếp, phải quyết tâm đi liền một mạch thì mới có thể leo được lên tới đỉnh, cô vốn có ý muốn ngồi nghỉ ở đó, đợi mọi người quay xuống rồi đi theo, xem ra ý đồ đó bị bại lộ rồi.
Đại Đổng cười hì hì, đưa một tay ra. Chu Lạc chỉ hơi ngập ngừng một chút, liền đặt tay vào bàn tay to lớn của cậu, được cậu kéo đứng lên. Chu Lạc chỉ cảm thấy tay của Đại Đổng rất khỏe, cảm giác ấm áp khi chạm phải, cũng có chút thô ráp, cọ cọ vào trái tim cô khiến nó trở nên run rẩy, trong giây lát cảm giác mệt mỏi cũng giảm bớt đi vài phần.
Sau khi kéo cô đứng lên, Đại Đổng đang định buông tay ra, nhưng Chu Lạc cứ nắm chặt lấy tay cậu không chịu buông, đồng thời tụt lại phía sau “mượn sức một chút mà”. Trái tim cô đập thình thịch thình thịch, lầm rầm tự nhủ: Đừng từ chối, đừng từ chối. Mắt cô lại không dám nhìn thẳng vào cậu.
Đại Đổng quay ngược tay nắm chặt lại, đổi thành tư thế nắm tay cô kéo đi, miệng không nói câu gì. Bởi vì sự im lặng của Đại Đổng, Chu Lạc càng không dám ngẩng đầu, cứ cúi gằm mặt xuống đi theo cậu. Thực ra, nếu cô quan sát kỹ một chút, sẽ không phải căng thẳng như vậy, bởi vì Đại Đổng cũng không hề tự nhiên hơn cô, sự im lặng của cậu chẳng qua cũng là vì quá hồi hộp.
Giống như dự đoán của Chu Lạc, Đại Đổng có rất ít cơ hội tiếp xúc với những n