Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341807
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1807 lượt.
hông thể chứng minh được điều này, bởi vì không ai nhớ nổi các tình tiết trong phim, dường như đèn vừa tắt họ đều bước vào giấc ngủ ngọt ngào.
Sau khi tỉnh dậy, mọi mệt mỏi của ngày hôm đó đều tan biến hết, thấy thời gian vẫn còn sớm, Chu Lạc xoa xoa cái bụng lép kẹp, lại đề nghị tới Mỹ Thực Thành để ăn đêm - chẳng còn cách nào khác, đêm đẹp thế này thường trôi qua rất nhanh mà, dù có béo lên đôi chút cũng phải chấp nhận thôi.
Các loại cao lương mỹ vị đa dạng nhiều màu sắc khiến Chu Lạc nhìn hoa cả mắt, đáng tiếc là cô no bụng đói con mắt, mỗi loại nếm một miếng đã no căng rồi, nhìn đám đồ ăn còn thừa lại mà rầu rĩ, trăn trở thầm nhủ thỉnh thoảng mình mới lãng phí một chút thôi mà, hay là bất chấp hậu quả, tiếp tục ăn tiếp?
Đại Đổng thì ngược lại, từ đầu tới cuối chỉ gọi một bát mỳ, cuối cùng cũng thấy Chu Lạc quả thực không thể ăn nổi nữa, liền giải quyết hết sạch những đồ ăn còn thừa lại của cô.
Chu Lạc hơi đỏ mặt, cậu ăn cơm thừa của cô, chưa biết chừng chỗ cơm đó dính cả nước bọt của cô nữa, hu, mặc dù cố gắng không lãng phí, nhưng cô cũng chưa từng ăn phần cơm thừa của người khác, chỉ có điều, người đó nếu là Đại Đổng thì...
Cô nhớ lại buổi tối hôm đó... khuôn mặt lại càng đỏ hơn.
“Em sao thế?” Cuối cùng cũng vét sạch đống đồ ăn, Đại Đổng cảm giác thấy vẻ khác lạ của Chu Lạc.
“Không, không sao, ở đây hơi nóng bức ngột ngạt.”
“Vậy ra ngoài cho thoải mái đi.”
“Tuyệt!” Chu Lạc vui vẻ hoạt náo hẳn lên, ăn xong đi tản bộ, đúng là đạo lý dưỡng sinh khỏe mạnh.
Thành phố phồn hoa náo nhiệt, buổi đêm còn náo nhiệt hơn cả ban ngày. Giờ đang là mùa đẹp nhất của thành phố, gió thu khe khẽ thổi, cây cối lại vẫn xanh tốt, ngay cả bầu không khí cũng tươi mới trong lành hơn bình thường.
Bởi vì hai người đều là những kẻ không quen với cuộc sống ban đêm, không hề có hứng thú với mấy chốn vui chơi đông người chen chúc, liền cứ đi bộ dọc theo con đường lớn.
Ban đầu, Chu Lạc còn bận rộn đếm những viên gạch vuông, sau đó lại quay sang đi men theo con đường nhỏ hẹp bên cạnh mấy chậu hoa giống như đang đi trên dây, tình yêu khiến con người ta trẻ trung, cô dường như lại trở về thời học sinh.
Bộ dạng vui vẻ một cách trẻ con của cô khiến Đại Đổng rung động, cậu bước chậm lại đi bên cạnh cô, với tư cách là người hộ tống nhưng lại không đủ nhạy bén, bỗng mất thăng bằng trượt ngã xuống đất.
Bất giác, hai người bước vào một công viên nhỏ ngay bên cạnh đường, bình thường rất nhiều người già tới đây tập thể dục, nhưng vì đã quá muộn, nơi đây lại trở thành địa bàn cho các cặp tình nhân.
Vì liên tục phải căng bắp chân, Chu Lạc chưa gì đã cảm thấy mệt, tìm một chiếc ghế đá nhìn có vẻ sạch sẽ ngay bên cạnh con đường rải sỏi trong công viên, cô ngồi xuống, giang hai tay ra khoan khoái thở một hơi dài - thực ra cuộc sống, vẫn rất đẹp.
“Châu Châu là bé gái hay bé trai?” Sau khi ngồi xuống cạnh cô, Đại Đổng bỗng nhiên nhớ ra hỏi.
“Hả?” Chu Lạc có phần ngạc nhiên, nhưng cũng trả lời ngay lập tức, “Bé gái, một đứa trẻ ngoan, tuy nhiên cũng rất đáng thương”.
“Vì mẹ của nó qua đời rồi?”
“Ừm, nhưng cũng không hoàn toàn là do nguyên nhân đó.”
“Ồ?” Đại Đổng tỏ vẻ rất tò mò.
“Bố của cô bé rất bận, mẹ không còn nữa, thêm vào đó bản tính của nó lại hướng nội, hoàn cảnh gia đình đặc biệt, không phù hợp với yêu cầu về giá trị quan chủ đạo, do đó rất thiếu sự quan tâm và tình yêu thương chân thành.”
“Cô bé bao nhiêu tuổi rồi?”
“Sáu tuổi thì phải, cụ thể thì em cũng không rõ lắm.”
Nếu đối tượng của cuộc nói chuyện đổi thành người khác, Chu Lạc sẽ không dùng cụm từ vựng như “không phù hợp với yêu cầu về giá trị quan chủ đạo” để hình dung về Châu Châu, nhưng hai nhân vật trong cuộc chuyện trò là cô và Đại Đổng, hai người đều hiểu rõ độ tuổi này thực ra cũng không còn nhỏ.
“Vậy thì bố của cô bé chắc cũng không già lắm.”
“Đương nhiên, chắc chưa quá bốn mươi tuổi, nhìn vẻ bề ngoài còn trẻ hơn một chút.” Chu Lạc nói rất tự nhiên, trả lời xong rồi mà vẫn không nhận được phản hồi của Đại Đổng, quay đầu sang nhìn cậu, vừa hay bắt gặp ánh mắt lảng tránh vì hơi ngượng ngùng của cậu.
Trong lòng Chu Lạc khẽ rung động, trên khuôn mặt lại xuất hiện một nụ cười, “Đại Đổng, anh không ghen đấy chứ!”.
“Diệp Minh Lỗi nói rằng em có năm phần giống với mẹ ruột của Châu Châu.”
Không phủ nhận, đó quả thực là ghen rồi!
Ha ha, còn nghĩ rằng Đại Đổng không lưu tâm hoặc căn bản là không để ý chứ, không ngờ anh chàng giảo hoạt này lại nhắc tới như thể không có chuyện gì đúng vào lúc cô hoàn toàn thoải mái, khiến cô có thể thản nhiên nói ra hết toàn bộ sự thật.
“Điều đấy trước đây em lại không hề biết, nhưng ngài Lịch, cũng là bố của Châu Châu đó, có ngoại hình quả thật rất được!” Chu Lạc lại cảm thấy có hứng thú, hồ hởi nhìn Đại Đổng nói.
“Rất được đến mức nào?” Mới chỉ có vài chữ, vẫn không có cách nào phân biệt được tâm trạng của người nói.
“Chính là vẻ bề ngoài khiến người ta gặp một lần sẽ không thể quên được!” Chu Lạc tiếp tục đổ thêm dầu vào.
“Còn em thì sao?” Số lượng chữ đã g