Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341826
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1826 lượt.
p đổ.
A, cô thành công rồi!
Chu Lạc còn chưa kịp chúc mừng, liền bị nửa đẩy nửa ôm đi được vài bước.
“Đi thôi, nếu không về nhà, có thể đi xem kéo cờ rồi đấy.” Đây mới là ngữ khí trong những tình huống bình thường của Đại Đổng, Chu Lạc cuối cùng mới yên tâm, cùng cậu đi lấy xe.
Đây là địa điểm cực kỳ sầm uất của thành phố, xe ô tô chỉ có thể đậu ở bãi xe ngầm bên cạnh khách sạn, khi lấy xe vẫn phải đi xuống tầng hầm bằng lối từ bên trong tòa nhà.
Hai người bước vào đại sảnh của khách sạn nổi tiếng này, khi đợi thang máy, Chu Lạc lại liên tưởng tới lời nói đùa ban nãy của Đại Đổng, không kiềm chế được lén liếc trộm cậu một cái, nhận được nụ cười mỉm hiểu ngầm của đối phương, giống như đang tỏ ý rằng: Nếu em thay đổi ý định, bây giờ vẫn còn kịp!
Chu Lạc nóng bừng cả mặt, vội vàng nhìn sang hướng khác, lại nghe thấy tiếng cười khe khẽ của cậu.
Xem ra, nếu so sánh độ dày của da mặt, phụ nữ từ đầu tới cuối đều tương đối thiệt thòi hơn rồi!
“Tinh” một tiếng, cánh cửa thang máy mở ra, nửa đêm khuya khoắt, trong đó lại có người, đồng thời không chỉ có một người.
Nhìn rõ người mới đến, hoặc giả nói những người mới đến là ai, Chu Lạc thật sự đờ đẫn cả người, cảm giác như ông trời lại đang đùa giỡn cô, hành động của Đại Đổng ban nãy căn bản không đáng để nhắc tới!
Mấy người trong thang máy bắt gặp cô vào lúc này, rõ ràng cũng cảm thấy không thể lý giải nổi.
Còn nhớ khi lần đầu tiên gặp ngài Lịch, Chu Lạc trong lúc sửng sốt về dung mạo tuyệt vời đó, đã đem cả bố và Đại Đổng ra so sánh với anh ta, đồng thời rút ra được một kết luận rằng cả hai đều không bằng người này.
Mà hai người đó, một là bố đẻ của cô, một là người yêu của cô, sự công chính vô tư không chút thiên lệch của cô dường như khiến ông trời cảm động. Ông trời đã vận công làm phép để ba người gặp mặt nhau tại cùng một thời điểm trong buổi tối hôm nay, tiện cho cô sau khi tiến hành so sánh một cách tỉ mỉ, có được một kết luận chính xác.
Trong số mấy người đó, người dẫn đầu bọn họ lại chính là Chu Thanh Bách, bố của Chu Lạc.
Khi cánh cửa thang máy mở ra, Chu Lạc không thể tránh nổi phải đối diện với ông, phát hiện ra nụ cười vốn ấm áp của đối phương dừng ngay trong giây phút khi nhìn thấy mình, ban đầu là sửng sốt, sau đó là phẫn nộ, phẫn nộ đến mức sắc mặt tái xanh nhưng nhất thời không thể thốt ra lời nào được. Điều này có thể lý giải, e rằng bất cứ người làm bố nào dưới gầm trời này, khi nhìn thấy đứa con gái độc nhất còn chưa kết hôn của mình nắm tay một người đàn ông xuất hiện trong khách sạn lúc nửa đêm, sắc mặt đều chẳng thể tươi đẹp được.
Ông Kim - thư ký của Chu Thanh Bách quan sát kỹ thần sắc của ông chủ, sau khi xác định rằng ông không có ý định giả vờ như không trông thấy con gái bèn mở lời trước, “Lạc Lạc à, hôm nay cháu đi chơi đâu vậy, sao không mở điện thoại di động? Bí thư Chu tới Bắc Kinh họp, từ sau bữa cơm tối đã liên tục gọi cho cháu”.
Chu Lạc vội vàng lôi điện thoại từ trong túi ra, sau khi xem xong giơ nó lên, cười bối rối: “Hết pin rồi”.
Chu Thanh Bách cố gắng giữ bình tĩnh, nói với người đứng ngang hàng ngay bên cạnh: “Ngài Lịch, câu chuyện tối hôm nay rất thú vị, nhưng tôi có chút việc riêng cần phải xử lý, e rằng không thể tiễn chân được rồi”.
Lịch Chủy nở một nụ cười hòa nhã, ban đầu là trả lời Chu Thanh Bách, “Không dám làm phiền”. Sau đó nói với Chu Lạc như đang có tâm sự, “Cô Chu, không ngờ có thể gặp cô ở đây”.
Chu Lạc lại càng bối rối, nở một nụ cười ngây ngô, “Đúng vậy”. Đây là một trường hợp hỗn loạn chẳng ra sao cả, đầu óc của cô không đủ dùng rồi.
Cho tới thời điểm trước mắt, vẫn chưa có ai mở miệng chỉ rõ mối quan hệ giữa họ, ngoài Chu Lạc ra, mấy người còn lại đều thầm dò đoán điều gì đó trong lòng.
Phía Lịch Chủy, trong đầu anh ta nhanh chóng phán đoán mối quan hệ giữa Chu Thanh Bách và Chu Lạc, Chu Thanh Bách là con rể của nhà họ Tất, nếu Chu Lạc là con gái của ông ấy, cũng có thể giải thích được tại sao trình độ thư họa của cô lại xuất sắc như vậy. Trước đó, anh ta mới chỉ nghĩ tới các gia tộc lớn mang họ Chu, không ý thức được “trưởng bối” trong lời nói của cô, cũng có khả năng là họ ngoại.
Còn chàng trai trẻ bên cạnh Chu Lạc, Lịch Chủy thản nhiên nhìn cậu, phát hiện đối phương cũng đang nhìn mình, nhưng ánh mắt sáng rực, không hề có chút lo sợ.
Người mà Đại Đổng nhìn thấy đầu tiên chính là Lịch Chủy, bởi vì khi cậu nhìn vào ánh mắt của Chu Lạc, thấy rõ hai người quen biết nhau, thoạt nhìn tướng mạo của anh ta thôi, đã cảm thấy nghi ngờ, lại nghe thấy anh ta mang họ Lịch, gần như xác định được thân phận của anh ta, không kiềm chế nổi nhích lại gần Chu Lạc hơn một chút.
Còn người đàn ông đứng tuổi với bộ mặt đầy phẫn nộ cứ chằm chằm nhìn cậu, Đại Đổng cũng đoán ra ông ấy nhất định là trưởng bối của Chu Lạc, nhưng đã có một ví dụ trước đây là cậu của cô, Đại Đổng không dám khinh thường - cho dù là người thân, cũng không thể ôm ấp một cách không kiêng kỵ gì chứ.
Chu Thanh Bách đâu biết được tâm tư đó của cậu, thấy hai người quan hệ chẳng những kh