Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341811
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1811 lượt.
ông trong sáng, ngược lại càng ngày càng dựa gần nhau hơn, ngọn lửa tức giận bùng cháy trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn cần phải nhẫn nại, bởi vì Lịch Chủy - người mà ông vừa tỏ ý muốn tiễn khách - vẫn chưa rời đi, ngược lại còn lộ rõ sự bất ngờ, anh ta quen biết Chu Lạc!
Mấy câu thăm hỏi của ông Kim vốn vừa có thể ổn định tư tưởng cho Chu Lạc, cũng không bộc lộ hết mối quan hệ thực sự của họ, những người ngoài như Lịch Chủy có thể đoán rằng Chu Lạc là vãn bối của ông ta.
Nhưng Lịch Chủy lại quen Chu Lạc, với sự nhanh nhạy của anh ta, chỉ dựa vào một điểm rằng cả hai cùng họ Chu, việc đoán ra Chu Lạc là con gái của ông cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn.
Xem ra, đêm nay, khuôn mặt già cả này khó tránh khỏi mất mặt rồi!
Nếu đã như vậy, Chu Thanh Bách đành bất chấp tất cả, đầu tiên, chủ động quay sang nói rõ với Lịch Chủy: “Con gái ngang bướng, đã khiến ngài Lịch chê cười rồi”. Rồi nghiêm mặt lại giáo huấn Chu Lạc, “Xem con bây giờ ra thể thống gì hả? Vào phòng bố một lát, có chuyện cần hỏi con”. Nói xong quay người, bước vào trong thang máy, ông Kim vội vàng đi theo, giữ cửa thang máy chuẩn bị cho Chu Lạc lên lầu.
Đối phương có ý tiễn khách rồi, hơn nữa rõ ràng đang có chuyện gia đình cần phải xử lý, lúc này mà Lịch Chủy chưa chịu rời đi thì sẽ có phần không phù hợp, nhưng sắc mặt trắng bệch trong giây lát của Chu Lạc cùng với việc cô cứ đứng im, không chịu nhúc nhích lại khiến anh ta không kiềm chế được, muốn lưu lại để thăm dò thêm tình hình, dù anh ta biết làm như vậy thật vô cùng thất lễ.
“Lạc Lạc, còn không mau theo lên đi.” Ông Kim nhẹ nhàng thúc giục, quay lưng về phía Chu Thanh Bách, liên tục nháy mắt ra hiệu, đại ý là: Ông Chu đang rất tức giận, cô đừng ngang bướng nữa.
Đáng tiếc là Chu Lạc lại không để ý tới ám thị rất chi rõ ràng của ông ta, gân cổ lên nói: “Một năm bố tới Bắc Kinh họp không chỉ một lần, con làm sao biết được lần này bố tìm con? Hơn nữa, con không cảm thấy chúng ta có chuyện gì không thể không nói vào lúc này”.
Những lời đó vừa được phát ra, người trên trái đất đều biết mối quan hệ của cha con nhà này có vấn đề rồi.
Ban đầu, Đại Đổng sở dĩ không đoán được người đứng đối diện kia là bố của Chu Lạc là bởi vì cậu thấy thái độ của Chu Lạc với Chu Thanh Bách còn không thân thiết bằng thái độ của cô với người cậu hôm trước. Cứ nghĩ rằng ông ấy nhiều lắm cũng chỉ là họ hàng xa bên họ nội, giờ biết đó lại là bố vợ tương lai, nhất thời có chút ngây người.
Mà người được gọi là bố vợ tương lai của cậu, ngoài ánh nhìn dò xét ban đầu, lại không hề nhìn cậu thêm lần nào nữa. Nhưng, người đó ngay cả con gái của mình cũng dùng ngữ khí ra lệnh, sao có thể hy vọng ông ấy khách sáo với người đàn ông lạ mặt bên cạnh con gái mình được?
Đại Đổng nhìn Chu Lạc với ánh mắt mang chút bất đắc dĩ, mặc dù trước đây cô đã chia sẻ tuổi thơ không hề vui vẻ gì, nhưng cậu cho rằng để nuôi dưỡng được cô con gái lương thiện, đáng yêu như Chu Lạc, những người làm bố mẹ có nghiêm khắc một chút cũng không có gì quá lạ lẫm.
Trước đây Đại Đổng từng đoán Chu Lạc xuất thân trong một gia đình tri thức truyền thống, nhưng vì cô không chịu nói nhiều nên cậu cũng không hỏi kỹ. Giờ đây vô cùng ân hận, nghìn tính vạn tính, không tính được đến mức luôn phải dùng ánh mắt lưu luyến khó có thể che giấu để nhìn cô gái của mình, gia thế lại hiển hách như vậy.
Đúng vậy, sau khi bình tĩnh lại, Đại Đổng nhận ra Chu Thanh Bách. Mười mấy năm trước, Đại Đổng vừa thi đỗ vào đại học, còn Chu Thanh Bách là quan phụ mẫu của quê cậu. Khi đến thị sát hệ thống giáo dục, đã gặp trang thiếu niên thiên tài nổi danh này, còn nhớ lúc đó, ông hòa nhã dễ gần kể rằng, con gái của ông ở quê nhà nơi phương nam cũng thi tốt nghiệp trung học cùng năm đó, tuổi tác không lớn hơn cậu bao nhiêu.
Thời gian thấm thoắt trôi đi, quan phụ mẫu hồi đó đã thăng chức thành quan lớn tổng đốc tuần phủ, nhưng những thay đổi bên ngoài lại không quá rõ ràng. Cậu thiếu niên năm đó vẫn trẻ trung, nhưng rõ ràng đã khác với vẻ bề ngoài gầy gò vì thiếu dinh dưỡng hồi đó. Thực ra, Đại Đổng nghi ngờ rằng, cho dù cậu chẳng thay đổi chút nào thì bí thư Chu - người một ngày phải giải quyết trăm công nghìn việc cũng chưa chắc đã nhớ được cậu.
Mà trí nhớ quá tốt, đôi khi cũng là một chuyện rất đau khổ.
“Vớ vẩn!” Chu Thanh Bách phải kiềm chế lắm mới không nói ra những từ nặng nề hơn, thấy con gái vẫn chủ động đưa tay ra níu lấy cánh tay người đàn ông bên cạnh. Mà người đàn ông đó lại có thái độ rất bình thản, sau khi biết rõ thân phận của mình vẫn không hề có chút lo lắng hoảng sợ, cũng không chủ động thể hiện thái độ tích cực, nét sa sầm trên khuôn mặt Chu Thanh Bách lại càng rõ hơn. Đương nhiên, điều này cũng có thể phải ghi công cho con gái của mình, nó đã không coi bố của nó ra gì trước.
“Lạc Lạc, bác tìm em có chuyện, em đi đi.” Đại Đổng dịu dàng khuyên cô, xem ra Chu Lạc đang có tâm sự chưa thể giãi bày được, nhưng cho dù thế nào, cứ bướng bỉnh mãi như vậy cũng không phải là thượng sách.
Chu Lạc vốn đang hoang mang bối rối, nghe thấy