Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341810
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1810 lượt.
iảm đi một nửa, bầu không khí nguy hiểm ngược lại lại dường như sắp bùng nổ.
“Em á? Em đương nhiên là cũng không thể quên được.” Đáng tiếc là có người lại chẳng biết đến chuyện sống chết, vẫn làm ra vẻ vô tội.
“Chu Lạc, em đúng là đồ háo sắc!” Đây là lần thứ hai trong ngày có người nghiến răng nghiến lợi với cô rồi.
Chu Lạc co giò bỏ chạy, chạy xa được vài bước, cô mới quay đầu lại cười, tiếp tục khiêu khích, còn làm mặt hề với cậu nữa.
Tuy nhiên, cô đã bỏ qua một sự thật, đó chính là sự khác biệt về mặt thể lực giữa con trai và con gái. Cơ thể cao lớn của Đại Đổng nhanh nhẹn như một con báo, chỉ trong nháy mắt, Chu Lạc đã bị tóm gọn.
“Ơ kìa!” Trong thế hốt hoảng vùng vẫy, cơ thể Chu Lạc bị mất thăng bằng, vừa hay ngã vào vòng tay của ai đấy, sau đó, sau đó đương nhiên là không thể thoát ra nổi.
Rất lâu sau, hai người đang thở hổn hển mới giành được một chút khoảng cách cho nhau.
“Ưm...” Vùng gáy của cô vốn đang bị hơi thở của cậu làm cho ngứa ngáy, bỗng nhiên lại chuyển sang cảm giác đau nhói, Chu Lạc cảm thấy bất mãn, Đại Đổng tuổi cún hay sao thế, lại còn cắn người ta!
Miệng của đối phương cứ ậm ừ lúng búng, thêm vào đó trong lúc này, Chu Lạc lại không thể nào tập trung được, rất lâu sau mới phân biệt rõ được câu nói của Đại Đổng, đó là “Ai bảo em háo sắc như vậy”.
Chu Lạc đầu óc còn đang rối loạn chưa chọn được lời lẽ hay ho nào để phản kích, đột nhiên như bị sét đánh, cơ thể bỗng chốc cứng đờ lại.
“Đại... Đổng, tay của anh... làm gì vậy... hả!” Chữ “hả” cuối cùng dường như còn chưa thốt ra, lúc này Chu Lạc mới hiểu rõ, hóa ra cho dù người đàn ông có tướng mạo thế nào, đều có một phương diện vô cùng lưu manh!
Mặc dù là buổi đêm, xung quanh cũng không có người, nhưng dù sao vẫn đang ở bên ngoài mà! Cơ thể Chu Lạc khẽ run rẩy, hai má đỏ lựng, tin rằng nếu bây giờ bật đèn lên, biểu hiện của cô nhất định trông sẽ rất thú vị.
“Sau này nếu còn háo sắc, chỉ được háo sắc của mình anh thôi, rõ chưa?” May mà cậu đã dừng lại, đồng thời giúp cô chỉnh lại quần áo.
Câu nói này được nói với cách nhả chữ rõ ràng, vẻ bề ngoài vẫn vô cùng điềm tĩnh, chỉ là thanh âm ồm ồm cùng hơi thở nóng hổi của Đại Đổng đã bán đứng trạng thái hiện tại của cậu.
Không biết tại sao, trong giây phút cậu dừng lại, Chu Lạc bỗng có cảm giác hụt hẫng không thể nào diễn tả nổi. Cũng vì thế mà cô cảm thấy xấu hổ, phải chăng, phải chăng trong đầu cô lại có nhân tố phóng túng nào đó?
Để che giấu tâm trạng khác lạ này, cũng để báo thù sự lỗ mãng ban nãy của cậu, Chu Lạc bỗng có hứng khởi bày trò xấu xa.
Cắn môi một cái, Chu Lạc lấy hết can đảm giơ hay cánh tay ra vòng lấy cổ Đại Đổng, cơ thể mềm mại với những đường cong hấp dẫn nép sát vào người cậu. Cô ngẩng mặt lên, tận dụng ánh đèn đường nhạt nhòa phía xa xa, đôi mắt sáng lấp lánh chớp chớp nhìn cậu - rõ ràng là đang khêu gợi.
Rất đáng tiếc, biểu hiện của Đại Đổng lại không có chút thay đổi.
Ức chế rồi đấy, lẽ nào bản thân mình lại không có sức hấp dẫn như vậy? Dựa vào đâu mà cậu lại có thể dễ dàng khiến mình rối loạn tâm trí như vậy, không cam tâm, thật sự không cam tâm!
Chu Lạc càng hăng lên, kiễng chân nhón gót sán đôi môi của mình lại gần.
Vành môi của Đại Đổng rõ nét, cảm giác ấm nóng, mềm mại như bông, còn mang theo chút ngọt ngào khi chạm phải. Chu Lạc ban đầu chỉ liếm láp, liếm láp, liếm láp rồi cảm thấy không thỏa mãn, bắt đầu thử dùng đầu lưỡi chạm vào hàm răng của cậu.
Không ngờ đối phương vô cùng phối hợp, kịp thời mở rộng cánh cửa dành cho cô, đồng thời cùng hòa nhịp với cô, đôi tay rắn chắc ôm chặt lấy vòng eo của cô, giúp Chu Lạc giữ vững tư thế hướng lên trên.
Trước khi lại một lần nữa đắm chìm, Chu Lạc tìm thấy chút lý trí còn sót lại, nhớ tới dự định ban nãy của mình.
Dù sao cũng có người đang ôm và giúp cô giữ vững thể trọng, Chu Lạc buông hai cánh tay đang vít lấy cổ Đại Đổng, dùng hai bàn tay vừa được giải phóng để thăm dò, học theo động tác ban nãy của đối phương, luồn sâu vào bên trong lớp áo của cậu.
Oa, hóa ra cơ thể của đàn ông, khi vuốt ve lại như vậy!
Cảm giác khi chạm phải không mềm mại, nhưng lại có tính đàn hồi, da dẻ trơn mịn, mà rất ấm áp, khiến cô không kiềm chế được, bắt đầu tưởng tượng. Trong đêm tối mùa đông có tuyết rơi, ôm cơ thể này mà đi ngủ chắc chắn sẽ rất yên lòng, rất thoải mái.
Bày tay cô cứ chuyển động theo những suy nghĩ tưởng tượng lan man, hướng lên trên, ra phía trước, khi cảm nhận được một chút ngăn cách, Chu Lạc nhận thấy cơ thể người bên cạnh mình đang khẽ run lên.
Bộ phận đó của người đàn ông, lẽ nào cực kỳ mẫn cảm?
Không kiềm chế được, cô muốn đi sâu thêm một bước nữa để kiểm chứng, nhưng hai tay cô lại bị một bàn tay thép khống chế.
“Ừm, vẫn phải cảnh cáo em. Đừng quá dễ dàng thử nghiệm khả năng tự kiềm chế của đàn ông, đặc biệt là đối với người đàn ông có cảm tình với em!” Đại Đổng dường như nói những câu đó bằng lối nói nhấn nhá từng chữ một, âm thanh khi nghe đang ở biên giới của sự sụ