XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341818

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1818 lượt.

câu nói của Đại Đổng liền ngẩng đầu lên chăm chú nhìn Đại Đổng, dường như muốn nhìn ra một điều gì đó từ khuôn mặt cậu. Đáng tiếc là không thể như mong muốn, trong đôi mắt của Đại Đổng đầy sự lo lắng và bất an, cậu muốn bỏ mặc một mình cô sao?
Lúc này, Chu Lạc chắc chắn không biết rằng, biểu hiện của cô đáng thương giống như con thú nhỏ sắp bị vứt bỏ, bộ dạng yếu ớt dường như lúc nào cũng lo rằng bản thân mình sẽ bị thương.
Đại Đổng thở dài một tiếng, bố của cô nói tìm cô có việc, nhưng không nói là muốn gặp cậu, bản thân cậu không thể tự xung phong đi theo được. Hơn nữa, chuyện giữa hai bố con họ, đâu đến lượt một người ngoài như cậu khua chân múa tay vào chứ?
“Anh sẽ ở đây đợi em.” Đại Đổng khẽ tỏ ý, nhìn Chu Lạc bằng ánh mắt đầy an ủi, đồng thời nắm mạnh tay cô một cái.
Khi Chu Thanh Bách thấy Chu Lạc chỉ vì một câu nói của Đại Đổng, dù biểu hiện không hề tự nguyện giống như đang trên đường ra pháp trường nhưng vẫn quay đầu bước vào trong thang máy, ông hoàn toàn nổi giận.
Điều này không chỉ đánh vào sự uy nghiêm của một người làm bố như ông, mà còn làm tổn thương một cách bí hiểm đến lòng tự trọng của một người đàn ông. Mà thứ tình cảm bí hiểm này, người không có con gái thì chẳng thể nào hiểu được. Đại Đổng không hiểu rõ, Chu Lạc lại càng mông lung, do đó, không ai có thể ngờ rằng một Chu Thanh Bách được chính phủ tôi luyện thành thục cũng bỗng nhiên thất thố.
“Đã muốn con đến, đương nhiên là có việc, liên quan tới chuyện hôn nhân đại sự của con.” Mặc dù ngữ khí của Chu Thanh Bách rất bình thản, nhưng nói những chuyện riêng tư đó trước mặt người ngoài, vốn đã là một kiểu thất thố rồi.






Sự phản nghịch của thiếu nữ từng trải
Bố mẹ của Chu Lạc, một người tuấn tú hơn người, một người xinh đẹp như hoa; một người là hậu duệ cách mạng thuộc dòng dõi chính thống, một người là viên ngọc minh châu của một gia đình nho gia danh giá giàu có; một người một bước lên mây theo nghiệp chính trị, một người kinh doanh vô cùng giàu có. Sau khi hai người kết hợp với nhau, tiền bạc, quyền thế, danh vọng, địa vị... đều lũ lượt kéo đến. Một cặp vợ chồng như vậy, nếu không thể sống hạnh phúc, dường như lẽ trời không cho phép. Nhưng rõ ràng là ông trời đã không cho phép họ rồi.
Chu Lạc là động vật sống động duy nhất sau sự kết hợp hoàn mỹ này của họ, nhưng bắt đầu từ khi cô có thể ghi nhớ mọi chuyện, liền vô cùng ngưỡng mộ những bạn nhỏ xung quanh mình. Bọn họ một tay nắm tay bố, một tay nắm tay mẹ đi dạo hoặc cưỡi lên trên cổ bố, mẹ thì bước đằng sau mang theo quần áo, túi xách cùng đi chơi trong vườn bách thú. Những cảnh tượng đó từng xuất hiện rất nhiều lần trong giấc mơ của Chu Lạc, đáng tiếc là nó chưa từng một lần trở thành hiện thực.
Họ đều rất bận, giữa hai người thật sự luôn tương kính như tân[1'>, ngay cả thời gian để cùng nhau ăn một bữa cơm cũng rất ít. Sau khi Chu Lạc biết được quá trình một đứa trẻ được sinh ra như thế nào trong bài học về sinh lý, thậm chí cô còn nghi ngờ rằng bản thân mình căn bản không phải do họ đích thân sinh ra. Bởi vì họ mỗi người một nơi trong thời gian dài, cho dù những ngày lễ tết có về cùng một nhà thì cũng mỗi người ngủ một phòng.
[1'> Tương kính như tân: Kính nhau như khách.
Sau khi hai người thân thiết nhất với Chu Lạc là bà nội và ông ngoại lần lượt qua đời, thì ngay cả tính cách còn tạm coi là ngoan ngoãn hiếu thuận của cô cũng thay đổi. Ai nói cũng không nghe, tình cảm của ai cũng không buồn bận tâm, thích làm gì thì làm, không có phép tắc, không có trên dưới gì nữa, thậm chí còn rời xa người thân, một mình đi tới Bắc Kinh tìm kiếm cái mà cô cho là tự do đó.
Con cái lớn lên thường không nghe lời bố mẹ, còn cách gì nữa đây? Cho dù Chu Lạc không có hiếu đến mấy, họ cũng chỉ có một đứa con này, sinh thêm thì không kịp nữa rồi, nếu ép buộc quá ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì, chưa biết chừng lại ân hận.
Chỉ có thể để mặc cô đi, hy vọng sẽ có ngày cô suy nghĩ chín chắn, có thể hiểu được một chút đạo lý. Dù sao, nếu muốn, cho dù cô chạy ra nước ngoài, nhất cử nhất động của cô cũng khó thoát khỏi con mắt kiểm soát của họ, huống chi là ở Bắc Kinh.
Cứ lần lữa mãi như vậy, trong một lần hai vợ chồng gặp mặt, khi than thở rằng mình tuổi cao sức yếu rồi, bỗng nhiên chợt nhận ra: Hóa ra con gái của họ đã hai mươi tám tuổi, độ tuổi thích hợp để kết hôn không chỉ đã đến, mà còn sắp qua ấy chứ!
Nhảm nhí, thật là nhảm nhí! Con gái của họ sao có thể không gả đi được, mà sao lại không gả đi một cách tử tế được chứ? Chuyện này không thể trì hoãn thêm nữa, bắt buộc phải giải quyết ngay!
Nhưng vì Tất Vân Thụy, mẹ của Chu Lạc, lần trước khi bàn về dự định sau khi tốt nghiệp đại học với con gái, đã tranh cãi gay gắt một trận, vẫn chưa làm lành, liền quyết định giao cho Chu Thanh Bách, người không có mối quan hệ căng thẳng với con gái lắm đứng ra chịu trách nhiệm triển khai cụ thể.
Nhưng còn chuyện lựa chọn đối tượng, lại phải do hai vợ chồng với tư cách là cổ đông cùng bàn bạc. Đặt ra nh