Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343337
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3337 lượt.
cô choáng váng mà thôi.
Khi đi qua bên người anh,cô đột nhiên lại dừng bước.
“Nè! Thấy tôi thế nào?” Cô chỉ vào váy dài của mình hỏi, nhưng ngay sau đó lại lập tức ngượng ngừng tự trả lời: “Thật ra tôi cũng biết mình thích hợp với quân trang hơn.”
Ánh mắt anh xẹt qua đôi môi vểnh lên nũng nịu, cặp mắt trong trẻo không biết sống chết của cô.
Anh không trả lời, chỉ là màu đen thăm thẳm trong mắt càng thêm tối sầm khó phân biệt.
Cô đi đến trước mặt anh, nâng nhẹ tay chọc lên ngực áo sơ mi trắng của anh: “Thật ra….cậu không phải A Lệ đúng không?”
Cố Triệt giữ lấy ngón tay đang chọc lung tung trên ngực. Ngón tay mềm mại trắng nõn thon dài lại có vài vết chai giống anh.
Anh trầm mặc, đôi mắt yên tĩnh sâu thẳm như màn đêm, từ trên cao nhìn xuống đôi mắt hoảng hốt mà sáng ngời của cô.
“Ừ. Chắc là không phải A Lệ.” Cô lại cúi đầu, giống như đang lầm bầm lầu bầu.
“Vậy tôi là ai?” Anh hỏi, bởi vì hai người cách nhau rất gần, giọng nói của anh có vẻ trầm thấp. Ngón tay mảnh khảnh của cô đang nằm trong lòng bàn tay tay anh, chỉ cần hơi dùng sức là có thể siết nó nát bấy.
Thế nhưng đầu cô lại đột nhiên lệch qua một bên, hai mắt nhắm chặt thẳng tắp ngã xuống người anh.
Ngài Nguyên soái nhíu mày rồi lại nhíu này. Anh không nghĩ tới cô đột nhiên lại ngã xuống, cũng may anh kịp thời bắt được cô. Bằng không với sức chiến đấu chẳng hề giống đàn bà con gái của cô có lẽ đã đục luôn một cái lỗ trong thư phòng có trăm năm lịch sự của Cố phủ.
Anh đỡ lấy thắt lưng cô, mà cả người cô thì vùi vào trong lồng ngực anh. Cái đầu nho nhỏ va vào lồng ngực, nhưng cũng không đau lắm chỉ hết sức mềm mại ấm áp mà thôi.
“A…” Anh nhìn cô từ từ ngẩng đầu lên, thần sắc đỏ bừng giống như phủ một màng sương bỏng. Cú va chạm này lại khiến cô choàng tỉnh, nâng mắt nhìn anh, bỗng nhiên nở nụ cười bí hiểm.
Cánh tay của anh, bị cánh tay trắng nõn mảnh khảnh kia bắt lấy. Đôi mắt cô trong trẻo tựa như đã hoàn toàn tỉnh táo: “Tôi cảm thấy có gì đó không ổn….Cậu rất quái lạ…Chỉ là” cô trợn mắt nhìn, nhưng lại có chút mơ hồ nở nụ cười bất đắc dĩ, “cậu nhất định phải là A Lệ…”
“Vì sao?”
“Bởi vì….A Lệ phải còn sống….” Cô lẩm bẩm nói, cảm giác nhức đầu hoa mắt ùa tới, đầu cô thẳng tắp va vào ngực anh.
Giường của mình….sao lại cứng như vậy?
Nhưng cũng rất ấm áp.
Cô vừa lòng dựa hết cả người vào ngực anh. Cô hoàn toàn không để ý đến thân thể người bị cô dựa đột nhiên cứng ngắc như sắt.
“Hứa Mộ Triều….” Cô mơ màng nghe được một giọng nói trầm thấp vang lên sát bên tai, “Cô cũng sẽ lừa mình dối người sao?”
Bên hông bỗng nhiên bị một đôi tay mạnh mẽ ôm lấy, hai cánh tay kia đặt cô lên sô pha mềm mại. Cô cũng không thèm mở mắt ra, lập tức tìm một tư thế thoải mái, cuộn tròn trên sô pha.
Đầu càng ngày càng nặng, cô rất muốn ngủ. Lúc này, lại cảm giác được rõ ràng có người đụng vào mình. Cô mở mắt ra, mông lung nhìn thấy một cánh tay thon dài như ngọc, quấn quanh lọn tóc của cô.
“Cô biến thành bán thú như thế nào?”Giọng nói trong veo như nước truyền đến.
“Không phải đã kể cho cậu nghe rồi sao….” Cô than thở, “Quang ảnh thú…. một trăm năm trước quang ảnh thú ăn tôi…”
“Nói cho tôi biết quá trình.”
Ánh mặt trời sáng rõ khiến cả căn phòng bừng lên sáng lạn. Hứa Mộ Triều vì đầu đau đến muốn nứt ra mà tỉnh lại, hoàn toàn tỉnh ngủ. Tham gia loại tiệc rượu như thế này, cô không thể không uống. Nhưng nếu lại bị một tên giống Tống công tử bỏ thuốc nữa thì cô thật sự không thể phòng ngừa được. Lát nữa phải tìm Cố Linh xin chút thuốc men hữu dụng mới được.
Trí nhớ mơ mơ hồ hồ cuối cùng dừng ở hình ảnh cô ngồi xuống trước bàn làm việc của A Lệ. Mà cuộc nói chuyện của hai người, cô không nhớ đầy đủ, nhưng cũng không quên hết toàn bộ. Lời nói của cô, là lời say, nhưng cũng mang vài phần cố ý dò xét.
Cô hít sâu một hơi, chỉ có hai khả năng: thứ nhất, cậu ta không phải A Lệ. Cậu ta là anh em sinh đôi của A Lệ sao? Nhưng Tạ Mẫn Hồng và những người khác cũng nói cậu ta là A Lệ. Vì sao? Chẳng lẽ bọn họ muốn lừa dối mình sao? Nếu thật sự muốn lừa mình vì sao cả ngày không thấy bóng dáng đâu, đều do mình chủ động tìm cậu ta? Hơn nữa, mỗi lần cậu ta nhìn thấy mình, tựa hồ còn có chút….bực bội? Đây hình như không phải là biểu hiện nên có của một người rắp tâm lừa đảo?
Thứ hai, cậu ta vẫn là A Lệ nhưng bị đả kích dẫn đến mất trí nhớ hoặc là tính tình hoàn toàn thay đổi? Rõ ràng sau khi tỉnh dậy, biểu hiện của cậu ta, không hề giống như A Lệ trước đây. Gần trong gang tấc, lại như xa tận chân trời. Khả năng này khá lớn, cũng là đáp án cô có thể chấp nhận. Nhưng nếu quả thậtlà mất trí nhớ, chẳng lẽ ngay cả khí chất cũng sẽ biến đổi?
Đúng vậy, cậu ta nhất định là A Lệ. Có lẽ tên Đồ Lôi đáng hận kia đã làm cậu bị thương nặng, có lẽ lúc trở về xã hội loài người, cậu đã quyết định dồn hết tinh thần vào công việc.
Cô rời giường rửa mặt, vừa nhấc đầu lên, lại nhìn thấy một cô gái uể oải trong gương.
Mái tóc dài hỗn độn xõa tung trên đầu vai, màu mắt và son môi đều hơi nhòe, áo ngực màu đỏ miễn cưỡng che khuất