Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343090
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3090 lượt.
h ta vẫn đi theo mọi người lôi kéo làm quen với cô nhưng cô cảm thấy anh ta có cái gì đó âm trầm, rất khác.
Tại sao lại muốn tiếp cận mình? Rất thú vị.
“Tôi biến thân. . . . . . trông sẽ rất kinh khủng .” Cô nói nửa đùa nửa thật, “Khi thú tính bộc phát , các vị có thể sẽ gặp nguy hiểm.”
Mọi người sửng sốt, Phùng Ba cất tiếng cười to: “Nếu như thú tính của cô bộc phát, tôi nghĩ sẽ có hơn một nửa số quý ông tối nay nhiệt liệt mong chờ.”
Mọi người cười ha ha, sắc mặt Hứa Mộ Triều ửng đỏ.
Hồi mới bắt đầu tiếp xúc, cô cũng không có hảo cảm với những thiếu gia nhà giàu này. Nhưng lần một lần hai, cô phát hiện thật ra bọn họ cũng rất đáng yêu. Mặc dù không chuyên sản xuất không hiểu quân sự, nhưng phần lớn tính tình đều sảng khoái. Bọn họ tò mò về cô, nhưng cũng không lỗ mãng, mà còn rất có phong độ kết giao cùng cô.
Lúc này, Tống công tử cũng cười nói: “Mộ Triều nói chuyện thật là khôi hài. Không biết đối với chuyện mấy ngày gần đây có một ngàn người Thú ở phía đông, tự nguyện bán mình cho Quý tộc, trở thành nô lệ thì cô cảm thấy thế nào?”
Mọi người lập tức an tĩnh lại, Phùng Ba tức giận nói: “Cậu nói bậy bạ cái gì vậy?”
Tống công tử nhìn Hứa Mộ Triều: “Đây là tin tức bí mật cha tôi lấy được. Cả đế đô, ai cũng biết Mộ Triều là anh hùng Thú Tộc, tin tức như thế, tôi đương nhiên phải nói cho cô ấy biết.”
Hứa Mộ Triều thu lại nụ cười: “Nô lệ cho Quý tộc?”
Tống công tử gật đầu: “Ít nhất phải một ngàn người thú. Không ai ép buộc bọn họ, là bọn họ tự nguyện, như vậy cũng không cần đi lính nữa. Làm nô lệ cho Quý tộc đãi ngộ còn tốt hơn Thú Binh bình thường rất nhiều. Nguyên soái đã cho thú tộc nhân quyền. Nhưng là tự Thú Tộc không cần, ha ha, xem ra ngài Nguyên soái cũng rất đau đầu đây?”
Anh ta cười cười giơ ly rượu lên: “Mộ Triều, tôi nói cho cô biết tin tức quan trọng như vậy, nể mặt uống với tôi một ly chứ.”
Hứa Mộ Triều bưng ly rượu lên uống một hơi cạn sạch: “Các vị, tôi xin lỗi không ở lại tiếp chuyện mọi người được nữa.”
Cô dễ dàng tìm thấy Cố Linh, Cố Linh vẻ mặt mờ mịt nói: “Nô lệ người Thú gì cơ, tôi chưa từng nghe nói đến chuyện này. Là ai nói cho cô biết vậy?”
“Nhị công tử con trai Tống bộ trưởng, người này có điểm gì đó là lạ.”
Cố Linh cười hắc hắc: “Năm ngoái anh trai người ta đã chết trong tay cô, quên rồi sao? Là Tống Huyên đó!”
Hứa Mộ Triều hơi trầm tư, cố gắng nhớ ra người vừa nói tới là ai. Năm đó gặp gỡ Quan Duy Lăng chính là vì việc Tống Huyên tàn sát Thú Binh —— sĩ quan trắng nõn âm trầm đó, khó trách Tống nhị lại khiến cô cảm thấy quen quen.
Thì ra là vậy, Tống nhị cố ý nhắc tới chuyện nô lệ Thú Tộc, chính là muốn làm nhục cô chăng?
“Cho tôi mượn điện thoại di động.” Cô vươn tay về phía Cố Linh.
Cố Linh cũng không ngại ngùng, lấy điện thoại di động truyền tin 3D từ trong túi ra đưa cho cô. Vừa đi ra xa vừa nói: “Điện thoại của tôi cũng bị nghe lén đấy. Để tôi bảo Mẫn Hồng mang tới cho cô một cái.”
Hứa Mộ Triều bấm số liên lạc Đại Vũ để lại.
“Nô lệ người Thú?” Giọng Đại Vũ có chút chần chừ, “Đội trưởng, chuyện này tôi có nghe nói. Nhưng đầu đuôi có điểm kỳ lạ.”
Mà Cố Linh đứng đằng xa, nhìn bóng lưng mảnh khảnh của Hứa Mộ Triều thì khẽ thở dài một hơi.
Hứa Mộ Triều, cô không phải lo lắng mấy chuyện này. Ngài Nguyên soái đã sai người xử lý xong xuôi. Anh ta xử lý rất ổn, vô cùng ổn thỏa. Ổn thỏa đến nỗi sau này, tuyệt đối không còn Quý tộc nào dám buôn bán nô lệ, cũng không có người thú nào dám can đảm bán mình làm nô lệ nữa.
Mà cô, một quân nhân bản chất lương thiện ngay thẳng không cần biết đến chân tướng đẫm máu này.
Thật giả khó phân.
Edit: Vickiee
Beta: Myumyu
Cố Linh hồi tưởng lại tình huống ba ngày trước bị Cố Triệt gọi vào gặp.
Một ngàn người thú bán mình làm nô, đây là tin tức mà cô vừa mới nhận được. Nhưng Cố Nguyên soái cũng đã biết. Có thể thấy, ngoài gia tộc Cố thị, Nguyên soái còn có một mạng lưới tin tức khác vô cùng hùng mạnh.
Kì thật, Cố Linh nghĩ, cái mà Nguyên soái để ý không phải là chuyện Thú tộc có nhân quyền hay không. Anh ta chỉ không cho phép bất cứ kẻ nào khiêu chiến sự nhẫn nại và quyền uy của mình.
Việc âm thầm ra lệnh giết chết một ngàn người thú, giá họa cho quý tộc là để thị uy với đại quý tộc, đồng thời cũng thay họ xóa sạch tất cả dấu vết chứng minh chuyện này đã từng xảy ra, đây vừa là ân huệ vừa là lời cảnh tỉnh cho giới quý tộc. Anh ta muốn dùng hài cốt của loài người và thú binh khiến đám quý tộc kia không dám vượt qua Lôi Trì* lần nữa.
(*”Không vượt qua Lôi Trì một bước” là một câu thành ngữ Trung Quốc. Lấy từ câu trong bức thư gửi cho Ôn Kiệu của Thừa tướng Canh Lượng thời Tấn. Năm thứ hai Tấn Hàm Hòa, thái thú Lịch Dương Tô Tuấn làm phản, kinh thành Kiến Khang của Đông Tấn bị bao vây. Bình Nam tướng quân Ôn Kiệu đóng ở Tầm Dương vội vàng đưa đại quân đến tiếp viện, Sưu Lượng liền gửi thư khuyên can:”Tôi sẽ lo biên giới phía Tây, tận cùng Lịch Dương, xin ngài đừng vượt qua Lôi Trì một bước