Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343095
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3095 lượt.
bộ ngực, tôn lên đường cong no đủ trắng nõn….Trời ạ, không biết bộ dáng này có bị cậu ta nhìn thấy không?
Trí nhớ tối hôm qua rất mơ hồ. Chỉ là trong lúc mơ màng, dường như luôn có ánh mắt của một người đàn ông thành thục trầm tĩnh đến bức người, chăm chú nhìn vào cô.
Là ảo giác sao? Mỗi khi nhớ đến ánh mắt đó cô lại cảm thấy bất an.
Cô hạ quyết tâm, hôm nay nhất định phải làm rõ rốt cuộc A Lệ đã xảy ra chuyện gì?
Lửa giận cứu viện
Edit: Vickiee
Beta: Myumyu
Thế nhưng hai ngày sau vẫn không thấy tung tích A Lệ. Hứa Mộ Triều muốn gặp cậu ta nhưng lại không gặp được, chỉ đành im lặng chờ đợi cơ hội.
Ngày cuối tuần, Hứa Mộ Triều hẹn gặp Phùng Tam ở bãi đua ngựa.Trà trộn ở đế đô nhiều ngày, cô rất nhớ không khí tự do ở vùng ngoại thành cùng niềm vui sướng được rong ruổi chạy nhảy. Huống chi, đi theo mấy tên công tử trói gà không chặt này cũng không có gì nguy hiểm.
Ba người chắc không cần đến mười lăm người hầu phục vụ đâu nhỉ? Hơn nữa, cử chỉ phong cách của những người này đều nhịp nhàng, cứng ngắc bình tĩnh, dáng vẻ không khúm núm như người hầu bình thường.
Xem ra không phải là việc nam nữ. Chắc là có quan hệ với chính trị? Dù thế nào cũng đều giống nhau cả thôi.
Muốn đặt bẫy cô, không phải là chuyện dễ dàng như vậy đâu.
Đợi cho bọn người hầu đều đứng vòng quanh bàn, Hứa Mộ Triều một tay cầm dao ăn, cười khẽ nói với Phùng Tam: “Tam thiếu gia, anh có tin không, chỉ trong vòng 0.01 giây, con dao này sẽ cắm vào yết hầu của một người ở đây.”
Cả người Phùng Tam run lên, tựa hồ dùng hết tất cả dũng khí, liếc mắt nhìn người hầu xung quanh, hạ giọng nói: “Tôi cũng không còn cách nào khác.”
“Phùng Tam, rốt cuộc anh làm sao vậy?”
Phùng Tam lập tức đứng lẻn, thụt lùi vài bước:” Bọn họ muốn tôi mang cô đến đây, nếu không sẽ giết cả nhà tôi. Hứa Mộ Triều, xin lỗi…”
Lời anh ta nói còn chưa dứt, con dao trong tay Hứa Mộ Triều chợt loé, bắn về phía gã người hầu gần nhất. Thân hình người hầu kia nhanh như điện nhảy vọt lên, khó khăn lắm mới né được. Đám người hầu khác đều ngẩng đầu, mặt không chút thay đổi nhìn Hứa Mộ Triều, đồng loạt ùa tới.
Không biết tại sao, đôi mắt tối đen của bọn họ, thân thủ nhanh nhẹn của bọn họ, lại làm cho Hứa Mộ Triều cảm thấy rất quen thuộc.
Ánh mặt trời chói chang giữa trưa nóng rực như muốn nướng cháy người ta, không chút lưu tình.
Hứa Mộ Triều thở hổn hển. Cả người cô đầy máu tươi, bên cạnh là một đống thi thể. Nhưng vẫn còn ba tên người máy ngang nhiên đứng sừng sững.
“Hứa Mộ Triều, chúng ta lại gặp mặt” giọng nói như chuông bạc, từ giữa ngôi biệt thự truyền đến.
Hứa Mộ Triều ngẩng đầu, nhìn về phía cô gái tươi đẹp vẻ mặt hờ hững và đôi mắt đỏ đậm đang từ từ đi đến. Thân ảnh của Minh Huy vẫn thướt tha sinh động như xưa, chỉ là đôi mắt lạnh băng đến thấu xương.
Thì ra bọn chúng che dấu màu mắt, trà trộn vào đế đô.
Mục tiêu của bọn họ là Hứa Mộ Triều, Phùng Tam và Tiết Nhị thừa dịp rối loạn đào thoát cũng không có ai ngăn cản. Chỉ là cho dù bọn họ gọi viện binh tới, cũng đã không còn kịp nữa rồi.
Trên cánh tay là hai vết thương thật sâu, giữa đùi phải cũng có một vết thương. Tuy rằng không nguy hiểm đến tính mạng nhưng cũng đủ làm cho sức chiến đấu của Hứa Mộ Triều giảm mạnh. Nhưng hơn cả những thương tích này, điều khiến cô càng kinh ngạc hơn chính là sức chiến đấu của đám người máy đã tăng lên. So với lần giao thủ trước đây bọn họ càng nhanh nhẹn, linh hoạt hơn. Cho dù với thân thủ của Hứa Mộ Triều, đánh bại mười hai người xong cũng hoàn toàn rơi vào tình trạng kiệt sức.
Làm cách nào bọn chúng lẻn được vào đế đô? Chúng có mục đích gì? Minh Hoằng đang ở đâu? Toàn quân của người máy, hiện tại đang trốn ở chỗ nào?
Minh Huy nhìn cô chằm chằm, không có hận thù cũng không vui cười như lúc trước:” Tôi đến đưa cô và A Lệ trở về”
“Chỉ bằng vào cô?” ngoài miệng Hứa Mộ Triều vẫn nói cứng, nhưng nếu tiếp tục giao chiến với bọn chúng, có lẽ cô sẽ sức cùng lực kiệt. Nhưng cô không thể để Minh Huy thăm dò tình trạng mình, nên phải giả bộ khí thế hùng hổ.
“Cô có thể thử xem.” Minh Huy cười, “Dù sao tôi cũng có rất nhiều thời gian. Đúng rồi, A Lệ chắc là đang ở dinh thự của Nguyên soái? Nghe nói dinh thự Nguyên soái là nơi được phòng vệ nghiêm mật nhất trên thế giới. Tôi rất muốn xem thử, bọn họ có thể bảo vệ tên phản bội đó không?”
A Lệ! Trong lòng Hứa Mộ Triều chùng xuống.
Tuy rằng dinh thự của Nguyên soái thủ vệ nghiêm ngặt nhưng sáng nay A Lệ đã ra ngoài. Nếu đám người Minh Huy đã ẩn nấp nhiều ngày, lúc này liệu chúng có thành công bám theo A Lệ hay không?
Sao cô có thể để bọn họ thực hiện mưu đồ? Mặc kệ cậu ấy là A Lệ hay là anh em ruột thị của A Lệ?
Hứa Mộ Triều chậm rãi nở nụ cười
“Tôi sẽ không để A Lệ trở thành người máy. Không bao giờ.”
Hoàng hôn từ từ buông xuống, những hàng cây xa xa tận chân trời càng có vẻ yên ắng sâu thẳm. Nơi này là trạm kiểm soát trên núi dẫn đến dinh thự của Nguyên soái, cứ ba bước lại có một trạm canh