Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343135
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3135 lượt.
ười anh cần phải có thêm chút thời gian để triệu tập.”
Thẩm Mặc Sơ gật đầu “Được. Tôi sẽ an bài người ở biên giới đón bọn họ.”
Hứa Mộ Triều nghe họ nói mà như lọt vào sương mù. Nhưng nếu hai người đã không muốn giấu diếm cô, cô tự nhiên sẽ biết, cũng không cần hỏi vội.
“Gâu gâu…” Con cún nhỏ không biết chui từ đâu ra, vừa sủa vừa nhào tới chân Hứa Mộ Triều. Thân thiết lăn lộn uốn éo trên bàn chân cô.
Hứa Mộ Triều ngẩng đầu nhìn hai người đàn ông vẫn yên lặng trước mặt. Được rồi, hai kẻ thống trị của đại lục đang mật đàm, thêm cô đã miễn cưỡng, thêm Tiểu Bạch, thực sự là quá ồn ào. Không cần Cố Triệt mở miệng, Hứa Mộ Triều cũng tự giác nói “Tôi mang Tiểu Bạch ra ngoài.”
Không nghĩ tới cô còn chưa khom lưng xuống, Tiểu Bạch đã phát hiện vùng đất mới, vui vẻ vọt tới chân Thẩm Mặc Sơ.
“Gâu gâu…” Mới vừa nhích đến gần anh, chân Tiểu Bạch bỗng dừng lại, móng vuốt vô cùng sợ hãi bấu xuống nền gạch, nức nở hai tiếng, lại đứng nguyên tại chỗ.
“Tiểu… Bạch?” Giọng nói trầm ấm của Thẩm Mặc Sơ vang lên.
Tiểu Bạch nghe vậy, toàn thân lại run lên lẩy bẩy, hoảng sợ dùng tốc độ cao nhất của một chú chó nhỏ một tháng tuổi, điên cuồng chui vào dưới ghế salon Hứa Mộ Triều đang ngồi, không còn thấy tung tích đâu nữa.
Chắc là do hơi thở của vua zombie đã làm Tiểu Bạch hoảng sợ? Mùi máu tươi trên người anh còn đậm đặc hơn cả trước kia.
Hứa Mộ Triều đi tới sau lưng ghế salon, khom ngừoi xuống, quả nhiên thấy Tiểu Bạch đang co ro nằm cạnh chân ghế salon run lẩy bẩy.
“Tiểu Bạch, ngoan, đi ra ngoài, để mẹ dẫn con đi ăn cơm nha.” Cô nhẹ nhàng trêu đùa nó. Lại nghe Thẩm Mặc Sơ nói “Không ngờ Cố nguyên soái lại thích chó?”
“Không phải tôi thích” Giọng nói lạnh nhạt quen thuộc vang lên.
Cô ôm lấy Tiểu Bạch đứng lên sau ghế sa lon, hơi ngẩn ra.
Mặt trời ấm áp ngày đông chiếu sáng rực rỡ hơn nửa thư phòng, gương mặt trầm tĩnh của hai người rõ ràng sinh động hơn bất cứ lúc nào. Cố Triệt dựa lưng vào chiếc ghế dài bằng gỗ lê hoa, quân trang nguyên soái màu xanh đậm càng làm nổi bật gương mặt trắng như tuyết, cặp mắt lạnh như sao của anh. Anh ngồi nghiêm túc như một người trung niên theo thói quen, nhưng vẻ mặt thanh khiết tuấn mỹ kia lại phát ra khí thế bức người.
Thẩm Mặc Sơ ngồi đối diện anh, quân trang đen nhánh chỉnh tề, trên gương mặt điển trai là nụ cười ngỗ ngược bất kham. Cặp chân mày rậm đen nhánh, trong đôi mắt dường như có ngọn lửa đang thiêu đốt cháy bỏng. Khi anh ngước mắt lên, khuôn mặt kiên cường màu lúa mạch, thỉnh thoảng lại lóe lên sát khí. Cho dù là người thân thiết với anh như Hứa Mộ Triều, nhìn thấy cũng hoảng sợ.
Thấy cô đứng lên, ánh mắt hai người đồng thời liếc qua. Ngừng trên người cô trong giây lát, rồi nhanh chóng rời đi.
“Anh nắm chắc mấy phần thành công?” Cố Triệt hỏi.
Thẩm Mặc Sơ cất tiếng cười trầm lắng “Tôi đã đợi một trăm năm.”
“Chờ tin tức của anh. Nếu như thất bại, phải đảm bảo được người của tôi an toàn trở về.” Cố Triệt thản nhiên nói.
“Có thể”
Hai người yên lặng trong chốc lát, Thẩm Mặc Sơ đứng lên “Xong chuyện này, ba mươi vạn quân Zombie sẽ bọc đánh quân người máy từ phía sau. Cáo từ”
Cố Triệt gật đầu, lên tiếng kêu “Người đâu”
Thẩm Mặc Sơ nhìn về phía Hứa Mộ Triều đang yên lặng đứng một bên “Để cô ấy đưa tôi được rồi.”
Từ căn lầu nhỏ đi về phía sân bay, mặc dù Thẩm Mặc Sơ đang trong hình người, không ai nhận ra đây là vua zombie. Song với vẻ bề ngoài anh tuấn xuất sắc cùng sóng vai đi chung với Hứa Mộ Triều, vẫn làm cho người khác chú ý.
“Em đã gầy không ít” Giọng nói mềm nhẹ như nước khiến cô như chìm trong đôi mắt đen thăm thẳm của anh.
“Mới vừa bị thương, cũng không nặng lắm.” Hứa Mộ Triều cười, gặp lại người quen cũ, tâm tình cô cũng trở nên tốt hơn.
Thẩm Mặc Sơ nhìn cô bé bên cạnh, cô không đội mũ lính, mái tóc dài như thác đổ, khuôn mặt thanh lệ hơn người. Quân trang nghiêm túc của loài người nhẹ bó sát vào vòng eo thon thả của cô. Đôi mắt trong suốt như nước, thỉnh thoảng lại gợn sóng dịu dàng, sáng long lanh nhìn mình mong đợi.
Bí mật lẻn vào lãnh địa loài người, gặp gỡ Cố nguyên soái, cùng với vận mệnh chẳng thể đoán trước sau khi trở về, bỗng nhiên cũng trở nên chẳng còn quan trọng nữa.
“Tôi mượn quân Cố Triệt, phát động toàn lực tấn công người Cận tinh.” Thẩm Mặc Sơ nói
“Mượn quân gì?”
“Chuyên gia sinh vật virus, cao thủ hàng đầu. Những người này, trong Zombie cũng có. Nhưng gien của bọn anh đã bị người Cận tinh khống chế, nếu như có chuyện xảy ra ngoài ý muốn, sẽ bị mất hết tất cả. Nên cần có loài người trợ giúp cho đợt tấn công lần này.”
Hứa Mộ Triều gật đầu “Vậy anh lấy gì trao đổi với Nguyên soái?”
Thẩm Mặc Sơ nhìn cô tán dương “Bảng mã chip quân loài người bị cải tạo. Có cái này, Cố Triệt sẽ có vô số phương pháp đánh tan quân cải tạo, trả đòn lũ người máy.”
“Thật tốt quá” Hứa Mộ Triều bắt lấy cánh tay của anh “Sao anh lại lấy được cái này?”
Thẩm Mặc Sơ chợt trở tay bắt lấy tay cô, giữ chặt trong lòng bàn tay của mình “Hiện giờ bọn chúng đang ở địa bàn của tôi.”
Theo phản xạ có đi