pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343134

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3134 lượt.

ều khiện, Hứa Mộ Triều giãy tay ra. Nhưng cô đâu phải là đối thủ của Thẩm Mặc Sơ, càng cố giãy ra thì tay của vua zombie lại càng gắng sức siết chặt, dùng một tay cô vào lòng.
Người hầu đi trước dẫn đường đứng cách đó mười mét, nghiêng người nhẹ nhàng ho khan hai tiếng. Lính trinh sát cách đó không xa cũng nhìn thấy. Nhưng Thẩm Mặc Sơ sao lạithèm để ý đến anh mắt của con người?
Trên thực tế, anh căn bản không quan tâm đến những người này. Bàn tay của anh ôm eo Hứa Mộ Triều thật chặt, hơi dùng sức siết lại thân thể của cô liền dán chặt vào lồng ngực anh.
“Buông ra” Hứa Mộ Triều thẹn thùng đỏ mặt. Nhưng khi ngẩng đầu thấy đôi mắt đen thẫm của anh đang yên lặng chăm chú nhìn mình, bỗng nhiên lại nói không nên lời.
“Mộ Triều” Hơi thở lạnh lẽo của anh phả lên lọn tóc mượt mà của cô, một bàn tay khác nhẹ nhàng nâng chiếc cằm trắng mịn của cô lên.
“Bất kể em có ý với tôi hay không.” Anh bỗng nhiên cúi đầu, mái tóc ngắn màu đen kề sát vào gương mặt cô, đôi môi lạnh như băng cũng dán lên chiếc cổ trắng nõn.
“Tôi cũng sẽ đến tìm em” Nụ hôn của anh tự nhiên rơi xuống cổ cô, làm toàn thân cô tê dại. Nhưng anh không ngó ngàng đến, chỉ nói rõ từng câu từng chữ “Bán thú, em thuộc về tôi, thuộc về Zombie.”
Lời nói của anh giống một chiếc búa khổng lồ, nặng nề nện thẳng vào tim cô. Cô luôn luôn trấn định, giờ đây lại hơi bối rối. Nếu như ngài tư lệnh năm đó bị nhốt ở cạnh cô rất thần bí cao ngạo, vua Zombie từng cõng cô bay vọt đến đỉnh núi, dịu dàng nồng cháy; Thì vào giờ khắc này, Thẩm Mặc Sơ trước mặt, lại cường thế, cưỡng ép, không chịu thương lượng hơn bất cứ lúc nào.
Lúc trước anh dịu dàng, làm cô suýt quên mất anh cũng là vương giả trời sinh. Xương trắng dưới chân anh, đủ để phủ kín cả đại lục.
Nụ hôn cưỡng ép không để cô cự tuyệt kéo dài suốt mười phút, Thẩm Mặc Sơ mới mỉm cười buông Hứa Mộ Triều đang thở hổn hển ra.
Tâm tình vua zombie trở nên tốt hơn, bởi vì trong ngực mình tràn ngập hơi thở thanh khiết của cô, mặc dù nó không hề phù hợp với mùi máu tươi đậm đặc trên người anh.
Cô rõ ràng vẫn còn hơi tức giận, gương mặt ửng hồng, đôi mắt đen nhánh tròn xoe trợn lớn. Dù sao tính cách của cô cũng không phải loại mặc cho người khác định đoạt.
“Thẩm Mặc Sơ, anh không thể như vậy.” Hứa Mộ Triều nghiến răng nghiến lợi nói với anh “Tôi còn chưa nhận lời anh.”
Thẩm Mặc Sơ quan sát bộ dáng xù lông của cô, bỗng nhiên cười sang sảng “Em có thể suy nghĩ. Nhưng tôi đã nhận định. Ngày thành công, sẽ đến đón em. Hi vọng tôi nhận được sự bằng lòng của em.”
Trong ánh nhìn chăm chú của những binh lính loài người, anh đến gần máy bay chiến đấu. Bên cạnh máy bay, mấy binh lính mang hình dáng loài người cung kính hành lễ với anh. Anh gật nhẹ đầu, quay đầu lại, ánh mắt sáng quắc nhìn Hứa Mộ Triều rồi khom lưng chui vào máy bay.
Đến khi máy bay chiến đấu nhấc cánh làm bụi đất rơi xuống mù mịt, sân bay lại khôi phục sự thanh tĩnh ban đầu. Hứa Mộ Triều chắp tay thở dài, cam chịu số phận đi về.
Cô không biết, phải làm thế nào mới tốt. Anh là một Zombie, nghĩ tới cũng hơi kinh khủng, trong lòng cũng có chút chua xót. Nhưng mình thì tốt hơn ai chứ? Cũng chỉ là một bán thú mà thôi.
Tâm tình rối rắm bước về căn lầu nhỏ sinh hoạt hằng ngày của Nguyên soái. Cô còn chưa bị váng đầu, bây giờ mình đang ở chung với Cố Triệt, hôm nay lại gặp gỡ thân mật với vua zombie trước mặt anh ta, cho dù như thế nào cũng phải giải thích rõ ràng để không chọc giận anh ta.
Dưới sự đồng ý ngầm của quan hầu bước, vừa vào thư phòng cô đã thấy Tạ Mẫn Hồng nhiều ngày không gặp đang vui mừng đứng trước bàn của Cố Triệt.
Nghe được tiếng cô, Tạ Mẫn Hoằng quay đầu, Cố Triệt ngẩng đầu lên, hai người đồng thời nhìn về phía cô.
Đột nhiên, bọn họ cũng im lặng.
Một lát sau, ánh mắt của Cố Triệt quay trở lại trên người Tạ Mẫn Hồng “Mang mật mã quân cải tạo giao cho bộ phận IT, còn nữa, tôi muốn trong vòng một ngày bộ tác chiến phải đề ra phương án tác chiến tốt nhất.”
“Vâng” Tạ Mẫn Hoằng vội vàng quay đầu nhận lấy, sau đó lui ra khỏi thư phòng.
Trong phòng chỉ còn hai người bọn họ.
“Nguyên soái, nguồn gốc sâu xa mối quan hệ giữa tôi và vua zombie, chắc ngài cũng đã biết chút ít.” Cô nói với thái độ tự nhiên “Ban đầu, tôi cứu lầm anh ấy từ tay Quan Duy Lăng. Anh ấy xem tôi là ân nhân.”
Cố Triệt ngẩng đầu nhìn cô một cái, trong ánh mắt tựa hồ hàm ý gì đó. Nhưng Hứa Mộ Triều thật sự không nhìn ra đó là ý gì.
“Nhưng nguyên soái ngàn lần đừng hiểu lầm tôi, tôi chỉ trung thành với ngài.” Cô nói xong, cũng cảm thấy mình quá nịnh bợ, thế nhưng đó cũng là lời thật lòng. Chẳng lẽ Hứa Mộ Triều cô không phân biệt được giữa công và tư. Trước mắt Thú tộc quy thuận loài người, cô cũng sẽ không phản bội.
Song, Cố Triệt nghe được lời thề trung thành của cô, ngón tay trắng trẻo thon dàichỉ nhẹ nhàng gõ hõ trên mặt bàn. Tiếng gõ trầm đục mạnh mẽ, gõ đến tinh thần Hứa Mộ Triều cũng xao động. Cô không cần ngẩng đầu, cũng có thể tưởng tượng được ánh mắt lạnh băng vô cùng uy hiếp của Cố Triệt đang nhìn mình chằm chằm giờ