Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343143

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3143 lượt.

ch cột con chó nhỏ vào chân bàn làm việc. Con cún bình thản quỳ rạp trên mặt đất, hai mắt đen láy lẳng lặng nhìn Hứa Mộ Triều, rồi hăm hở quan sát hoàn cảnh mới không kêu la tiếng nào.
Hứa Mộ Triều rất vừa lòng. Mấy ngày trước Thú binh đưa tới một đống chó con, cô chỉ chọn được một con trông có vẻ bình tĩnh và im lặng nhất, có cảm giác rất giống Cố Triệt.
“Tiểu Bạch” Cô nhẹ giọng nói, “Chúc may mắn! Chủ nhân của mày rất mạnh mẽ, mày sẽ được hạnh phúc”
Dường như hiểu được lời cô, con chó nhỏ khẽ hừ nhẹ hai tiếng.
Cô phát hiện mình bắt đầu thích nó, hơi luyến tiếc khi phải đem tặng bé cưng này. Yêu thương sờ sờ lớp lông xù trên đầu nó, nó vẫn thản nhiên tiếp nhận.
Sau đó, Hứa Mộ Triều nhìn thấy, nó đứng lên, nâng một chân sau lên, nhắm ngay chân bàn làm việc của Nguyên soái…..
Ặc…..Nhìn một bãi ướt sũng nho nhỏ và ánh mắt vô tội của Tiểu Bạch, Hứa Mộ Triều bỗng hoài nghi. Món quà này, Cố Triệt thật sự sẽ thích sao?
Lúc này, cô rõ ràng nghe được tiếng bước chân mơ hồ từ ngoài cửa truyền đến,
Cô lập tức nhảy ra ngoài cửa sổ.
Năm phút sau.
Người hầu thường trực trầm mặc đứng trước mặt Nguyên soái.
“Đây là cái gì?” Nguyên soái nhíu mày nhìn bé cưng vô lại đang quỳ rạp trên mặt đất ngái ngủ, “ai cho phép bỏ nó vào đây?”
“Đội người hầu chưa hề nhận nó thay ngài.” Người hầu bối rối nhìn sắc mặt của Nguyên soái, “Hẳn là có người đưa vào đây.”
Cả căn cứ, dưới tình huống không kinh động cảnh vệ, có thể mang một con chó vào đây chỉ có một người duy nhất.
“Lập tức kêu Hứa Mộ Triều tới gặp tôi.”
Năm phút sau.
Hứa Mộ Triều liếc mắt nhìn bé cưng cũng đang nghiêm túc giống như Nguyên soái, quỳ rạp trên mặt đất im lặng nhìn mình, cô đường đường chính chính trả lời: “Nguyên soái, đây là quà tôi tặng ngài, Tiểu Bạch.”
Cố Triết liếc xéo Hứa Mộ Triều. Im lặng một lát, mới nói: “Tại sao cô lại nghĩ tôi cần một con chó?”
Hứa Mộ Triều nhìn sắc mặt anh, giọng nói vẫn rất trấn định: “Tôi nghe nói, trước đây ngài đã từng nhặt một con chó hoang, lại bị cha….Cho nên mới đoán ngài sẽ thích nó?”
Ặc, người hầu chết tiệt, biểu tình của anh ta nhìn thế nào cũng không giống như người thích động vật nhỏ.
Cố Triệt trầm mặc một lát : “Là A Lệ thích. Sau khi cha tôi sai người giết con chó kia, cậu ấy còn đau lòng một thời gian dài.”
Hứa Mộ Triều cũng im bặt, hốc mắt rưng rưng: “Cậu ấy vẫn luôn thiện lương như thế.”
Hai người đồng thời nhìn về phía chú cún con nằm trên mặt đất.
“Để lại đi” Anh thản nhiên nói, “Cậu ấy vẫn thích có một con.”
Hứa Mộ Triều cảm động nói, “Được.”
“Cô tới chăm sóc nó.” Giọng nói kiên quyết, không cho phép thương lượng.
“Hả?” Hứa Mộ Triều nhức đầu, “Tôi chưa từng nuôi chó!” Hơn nữa, anh có tới mấy người hầu, để bọn họ nuôi không phải tốt hơn sao?
Giống như đoán được suy nghĩ trong lòng cô, anh nói thẳng: “Người hầu của tôi, sẽ không đi hầu hạ một con chó.” Lại liếc nhìn cô, “không muốn thì giết chết nó đi”.
“….Được rồi, để tôi nuôi.” Nói cho cùng, Hứa Mộ Triều đến đây cũng vì muốn lấy lòng anh ta nên đành phải đáp ứng.
Cố Triệt xoay người bỏ đi, Hứa Mộ Triều ngồi xổm xuống, sờ sờ đầu cún con, cố ý nói: “Tiểu Bạch, về sau mẹ sẽ tới chăm sóc con. Sau này, tên con là Cố Tiểu Bạch rồi.”
Cố Triệt dừng lại một chút, cũng không quay đầu lại tiếp tục rời khỏi phòng sách.
Ba ngày sau, đối với Tiểu Bạch, Hứa Mộ Triều thật sự là vừa yêu vừa hận.
Là một món quà, tác dụng của nó đã đạt được, thậm chí còn hơn cả dự tính. Tuy rằng vẫn cần hầu gái chăm lo cho cuộc sống hằng ngày, nhưng mỗi ngày Hứa Mộ Triều đều tạt qua chăm sóc nó một chút. Ổ của Tiểu Bạch chễm chệ ngay tại gian ngoài trước phòng Cố Triệt, mỗi ngày, Hứa Mộ Triều có thể tranh thủ tán gẫu vài câu với Cố Triệt. Hai người lại khôi phục quan hệ như lúc cô vừa mới nhậm chức Tư lệnh, ở bên nhau rất thoải mái tự nhiên.
Buồn bực nhất là, Tiểu Bạch nhanh chóng quen thuộc hoàn cảnh xung quanh. Tuy rằng đại đa số thời điểm nó rất yên lặng, nhưng cũng có lúc hoạt bát vui mừng, chạy nhảy trong phòng. Thậm chí có một lần, còn không muốn sống nhào tới cắn ống quần của Cố Triệt.
Lúc ấy Cố Triệt chỉ thản nhiên liếc nó một cái, theo thói quen hạ lệnh: “Bỏ ra.”
Chính là Tiểu Bạch đang lúc mọc răng, bắt được cái gì cũng điên cuồng cắn, làm lại sao chịu bỏ ra. Cái miệng nhỏ càng hăng hái cắn ống quần và giày da của Cố Triệt, nước miếng thậm chí còn rơi xuống tạo thành một vũng nhỏ.
Thấy Cố Triệt nhíu mày, Hứa Mộ Triều thở dài, đành phải đi qua ngồi xổm xuống. Một tay bắt lấy ống quần Cố Triệt, một tay cầm lấy đầu của Tiểu Bạch, tách ra.
“Tiểu Bạch, con không thể cắn anh ta.” Cô vỗ vỗ đầu nó. “Nào, mẹ mang con đi tản bộ.” Cô ôm nó vào lòng, lại thấy ánh mắt Cố Triệt còn nhìn chằm chằm Tiểu Bạch trong lòng cô.
“Nguyên soái, nó không cố ý đâu.”
Cố Triệt liếc cô một cái, đứng lên: “Đi thôi.”
“…..”
Cùng ngài Nguyên soái đang chỉ huy căn cứ đi tản bộ, không thể nghi ngờ là một chuyện vô cùng khó khăn. Hứa Mộ Triều đã cố tình lủi vào những nơi ít người bên ngoài căn cứ nhưng trên