Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343144
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3144 lượt.
, được tinh anh loài người giúp đỡ, cuối cùng cũng phát động tổng tiến công thành cổ.
Lưu Phi không nhắc tới con số thương phong, nhưng thành cổ phòng bị nghiêm ngặt như thế, không biết phải cần bao nhiêu nhiệt huyết của Zombie mới có thể rải đầy.
Nhưng có thương vong nhiều hơn nữa cũng đáng giá.
Hudgens bị trói trên cột gào khóc: “Thẩm Mặc Sơ, ngươi diệt tộc ta! Đồ cầm thú nhà ngươi! Ta muốn giết ngươi!”
Binh sĩ nâng tay châm lửa, thiêu sống Hudgens đã bị xối dầu toàn thân. Hắn phát ra tiếng kêu khóc như lợn bị chọc tiết.
“Cả mày và tao đều là sinh vật hữu cơ.” Thẩm Mặc Sơ nói, “Tao sẽ thiêu mày ba ngày ba đêm để tạ tội với loài người.”
Đêm xuống.
Một trăm chín mươi tám bộ xương trắng biến thành màu đen, xếp hàng chỉnh tề ngay ngắn trong bãi đất trống. Bởi vì có gien kim loại nên không thể nào tiêu hủy xương cốt của người Cận Tinh. Thẩm Mặc Sơ vẫn cẩn thận ra lệnh, tiếp tục tìm kiếm phương thức hóa học để thiêu chúng thành tro tàn.
Các sĩ quan của căn cứ hòa trong niềm vui sướng. Người Cận Tinh đã bị giết sạch, bọn họ rốt cuộc có thể không kiêng nể gì khôi phục lại hình người. Bọn họ uống rượu mạnh, nhiệt liệt thảo luận về tình cảnh bi thảm tàn sát người Cận Tinh ở thành cổ lúc đó, đồng thời lại tràn ngập thấp thỏm chờ mong cuộc sống sau này.
Bởi vì virus, lúc này Thẩm Mặc Sơ suy yếu gần như một con người bình thường. Anh không tham gia cuộc thác loạn của cấp dưới. Chỉ mỉm cười, đi vào phòng, kết nối với tín hiệu đã cài đặt từ trước.
Không ai chú ý tới, trên mảnh đất trống đen kịt không gió sau lưng bọn họ, có một bộ xương hơi run rẩy.
Trên màn hình mỏng dính khổng lồ lơ lửng, hình ảnh thiếu nữ tóc đen trợn to hai mắt từ từ xuất hiện trước mặt Thẩm Mặc Sơ.
“Thẩm Mặc Sơ?” Cô nghi hoặc hỏi, “Có chuyện gì mà phải liên lạc khẩn cấp vậy?” Cô cảnh giác nhìn quanh, “Nhỡ tín hiệu này bị người máy nghe lén thì sao?” Thật ra điều cô muốn nói, còn bao gồm cả loài người.
Thẩm Mặc Sơ tựa trên chiếc ghế tư lệnh bằng hợp kim màu đen, khuôn mặt tuấn lãng như bóng đêm rốt cuộc cũng nở nụ cười dịu dàng.
Trong khoảnh khắc đó, lòng Hứa Mộ Triều khẽ rung động, niềm vui cuồng nhiệt bùng phát trong lòng cô: “Anh thành công rồi?!”
Anh thành công rồi, trong cặp mắt đen hình như có ngọn lửa mơ hồ đang thiêu đốt.
Thành công rồi. Khuất nhục suốt trăm năm, máu vô số người đã đổ xuống, ngày hôm nay cuối cùng cũng báo được mối thù.
“Dù ai bắt được tín hiệu cũng không sao cả.” Anh nhìn cô chăm chú, nụ cươi tự tin mà trong sáng, “Cứ để bọn họ biết, bắt đầu từ hôm nay, chủng tộc Zombie sẽ không sợ hãi điều gì nữa.”
“Tuyệt quá!” Hứa Mộ Triều bật dậy, “Để tôi đi nói cho Cố Triệt tin tốt này.”
“Khoan đã.” Giọng nói trầm thấp của anh hơi khàn, “Để tôi nhìn em thêm chút nữa.”
Lời của anh thành công khiến Hứa Mộ Triều đỏ mặt.
“Tôi. . .” Cô định nói lại thôi.
“Không cần nói gì cả.” Anh nở nụ cười thâm trầm, “Minh Hoằng cũng được, Cố Triệt cũng được. Tôi muốn cho em biết, làm phụ nữ của Zombie có thể thiệt thòi cho em. Nhưng Thẩm Mặc Sơ tôi nhất định không phụ lòng em.”
Cô hoảng loạn ngẩng đầu lên, lại giật mình!
“Anh làm sao vậy? Mắt của anh!” Cô đứng phắt dậy, nhào tới màn hình, tuy hình ảnh không gian ba chiều vô cùng sống động lại như ngăn cách ngàn núi vạn sông.
Nhưng anh ở bên kia màn hình lại chẳng hề hoảng hốt.
Đôi mắt tràn ngập ý cười của anh bỗng nhiên ào ào đổ máu, khủng khiếp như Tu La.
“Không sao đâu, đây là tác dụng virus của người Cận Tinh.” Anh nói, “Có người nói chảy máu hai bốn tiếng là hết. Sức chiến đấu của tôi cũng sẽ khôi phục.
“Sao lại nhiễm virus vậy?”
“Nếu như không lấy tôi làm mồi, sao có thể lừa Hudgens mắc mưu được?” Anh bình thản trả lời.
“. . . Cũng may là anh không có việc gì, nếu như là virus nguy hiểm hơn thì biết tính sao?” Hứa Mộ Triều lo lắng nhìn anh, tuy rằng không biết chi tiết, nhưng cũng có thể tưởng tượng anh đã trải qua tình cảnh hung hiểm tới mức nào.
Anh yên lặng một lát, nhẹ nhàng nói: “Thế nên tôi rất may mắn vì bây giờ vẫn còn sống sót để gặp em.”
Cả người Hứa Mộ Triều cứng đờ. Anh đã chuẩn bị tinh thần hi sinh? Cho nên sau trận chiến cửu tử nhất sinh mới muốn nhìn mình lâu thêm một chút.
“Anh hãy chăm sóc cho bản thân mình!” Cô ráng kìm những giọt nước nóng hổi trong viền mắt, cúi đầu nói.
“Em đang lo lắng cho tôi. . .” Ý cười trên mặt anh càng rõ thêm.
Hứa Mộ Triều yên lặng. Chỉ cảm thấy trong lòng rối bời.
Nhưng. . .
Có lẽ cô, còn cần thêm chút thời gian?
“Chiến tranh kết thúc rồi nói sau.” Cô nghiêm túc đáp.
“Được. Chiến tranh kết thúc thì không được trốn tránh nữa đấy.” Giọng nói của anh vẫn luôn hàm chứa ý cười.
Hứa Mộ Triều cũng không nhịn được khẽ mỉm cười, ngẩng đầu lên chuẩn bị tạm biệt, lại nghe thấy từ trong màn hình nhẹ nhàng truyền đến giọng nói của một người xa lạ.
Giọng nói đó âm u đến vậy, cho dù Hứa Mộ Triều ở bên này màn hình cũng chấn động trong lòng.
“Vua Zombie. . .” Giọng nói đó cất lên, “Lần này, ta sẽ không để ngươi có cơ hội thức tỉnh nữa.”
Máu toà