Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343121
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3121 lượt.
nhiều. Cô bước đi thong thả trở về phòng mình, vệ binh canh cửa cúi chào cô. Nhìn vệ binh trẻ tuổi thở ra khí lạnh và khuôn mặt lạnh tới mức đỏ ửng, lòng cô cũng mềm đi.
Bao nhiêu quân nhân chết trong yên lặng rốt cuộc là vì hòa bình hay là vì chinh phục.
Thẩm Mặc Sơ, còn anh thì sao?
Tâm trạng tình không ổn định, cô lập tức hoàn hồn, không tiếp tục nghĩ tới Thẩm Mặc Sơ nữa. Hiện tại chỉ có chiến đấu và chiến đấu.
Cho dù trong đêm đen, mắt thú cũng không cần nhiều ánh sáng, cô bước từng bước một dọc theo bậc thang băng lạnh tối om. Cô mở cửa phòng, đây là gian phòng ngủ hơn ba mươi mét vuông, rèm cửa sổ rất dày, giường đệm mềm mại, xem như đã là điều kiện tốt nhất trong thời chiến.
Cô ném áo khoác, chỉ mặc áo sơ mi mỏng manh, nằm ngửa trên giường, nhìn trần nhà lặng im.
Nhưng vẫn không nhịn được nhớ tới anh.
“Mẹ nó! Nhất định vẫn còn sống đấy.” Cô lẩm bẩm, “Người làm vua Zombie suốt trăm năm không thể nào chết dễ dàng như vậy. Chắc chắn không thể! Tuyệt đối không thể.”
“Đúng vậy, tuyệt đối không thể.” Giọng nói trầm thấp mang theo ý cười, vang lên sau lưng cô.
Toàn thân Hứa Mộ Triều cứng đờ, khó tin vui mừng quay đầu lại: “Anh. . .”
Từ góc phòng tối tăm, người đó chậm rãi đi tới, dáng người rắn rỏi cao lớn yên lặng như màn đêm.
“Tôi tới đón em.” Anh dịu dàng thì thầm.
Dục vọng của Zombie
Edit: Tiểu Đông Tà
Beta: Myumyu
Dưới ánh đèn êm dịu, gương mặt tuấn lãng giống như bức phù điêu của anh càng thêm dịu dàng. Anh cúi đầu nhìn cô, đôi mắt âm trầm khó hiểu.
“Anh. . . . . . Thật tốt quá!” Hứa Mộ Triều vui mừng khôn xiết tiến lên, “Ngày đó làm tôi sợ muốn chết! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao anh lại đột ngột tới đây?”
“Tôi nói rồi, em là của tôi.” Giọng nói của anh dịu dàng hơn một chút, nhẹ nhàng giơ tay lên, giống như không hề có ý tấn công, cầm lấy cánh tay mảnh khảnh của cô.
Hứa Mộ Triều nóng bừng mặt: “Tôi đã nói đợi sau khi chiến tranh kết thúc sẽ xem xét lại mà, huống chi tình hình chiến đấu đang rất khẩn cấp, anh mau theo tôi tới gặp Cố Triệt. . . . . .”
Lời của cô còn chưa nói xong đã đột ngột ngừng bắt, dường như anh không nghe thấy gì. Ánh mắt nóng rực, gương mặt tuấn lãng, dần dần tiến tới gần cô.
” Mộ Triều, Mộ Triều. . . . . .” Anh khẽ lặp đi lặp lại tên cô, khiến cô cảm nhận được sự buồn thương và cô đơn chất chứa trong lời nói. Nhưng khi cô giương mắt nhìn lên, lại chỉ thấy ánh sáng màu lục trong mắt ngày càng lan rộng, ánh sáng rất mạnh, nhưng không hề ấm áp tí nào.
“Anh buông tôi ra trước, chúng ta từ từ nói. . . . . .” Móng vuốt của cô rốt cuộc cũng ngăn lại trước ngực anh, thuận thế thoát thân. Không ngờ ngực của anh đột nhiên ép chặt, eo cô bị hung hăng ôm lấy, ép chặt vào lồng ngực của anh.
“Em!” Động tác thân mật nhưng cô không cảm nhận được nửa phần dịu dàng, khiến cô vô cùng sợ hãi.
Cả người cô bị anh ôm chặt bằng một tay. Một cánh tay khác cũng siết chặt cằm của cô, khiến cô từ mặt đến cơ thể đều không thể nhúc nhích. Bởi vì đông tác rút ra của cô quá mạnh, cổ, ngực, cánh tay anh cũng có thêm mấy vết thương thật sâu. Hứa Mộ Triều biết uy lực móng vuốt của mình, thế này chắc sẽ rất đau. Nhưng anh ta vẫn không hề nhúc nhích vẫn nhất quyết nhìn cô chăm chú.
“Anh làm sao vậy?” Anh ta quá thông minh quá mạnh mẽ, dễ dàng giữ chặt mấy chỗ khớp xương của cô. Cho dù mạnh như cô cũng bị anh giữ không thể động đậy. Thẩm Mặc Sơ vốn chưa bao giờ ép buộc cô. Hôm nay lại làm sao thế này?
“Ngoan, đừng ầm ỹ.” Giọng anh bình thường vốn đã đầy nam tính, lúc này lại càng trầm thấp, ” Trước tiên cho tôi ôm em một cái.”
“Nhưng anh đang chảy máu mà, thả tôi xuống!” Hứa Mộ Triều không sao hiểu nổi, tại sao anh ta phải khăng khăng cố chấp như vậy?
“Người phụ nữ của tôi. . . . . .” Cánh tay của anh mạnh mẽ mà dịu dàng, giọng nói lại có mấy phần si mê, đặt cô lên trên giường.
“A!” Hứa Mộ Triều hoảng hốt kêu lên. Bởi vì thân thể cao lớn rắn rỏi của anh trong nháy mắt đã đè lên người cô.
Hai người đã từng tiếp xúc thân mật, mà sao hôm nay khi cơ thể quen thuộc đã từng chạm vào thân thể của cô, giữ chặt khiến cô không thể động đậy thì trong lòng Hứa Mộ Triều lại sinh ra sự sợ hãi vô bờ.
Thân hình của anh gầy gò hoàn mỹ, hơi thở của anh quen thuộc mà dịu dàng. Nhưng mắt anh, mắt của anh! Hứa Mộ Triều tuyệt vọng nhìn đôi mắt Thẩm Mặc Sơ đã hoàn toàn biến thành màu xanh lục!
“Buông tôi ra. . . . . .” Cô há mồm muốn kêu cứu, lại bị bàn tay thô to bịt chặt. Trong nháy mắt cô nghẹn đỏ mặt, vậy mà trong đôi mắt anh lại không thấy bất kỳ sự thương hại nào. Cuối cùng Hứa Mộ Triều có thể khẳng định, đôi mắt dịu dàng mà chính trực trước kia, hôm nay chỉ tràn ngập dục vọng u tối.
“Chúng ta bắt đầu thôi.” Anh dịu dàng thì thầm bên tai cô giống như người tình. Nhưng lại làm cô có miệng không thể nói, có thân không thể động, trong lòng vừa đau đớn lại vừa sợ hãi. Thẩm Mặc Sơ, rốt cuộc anh bị sao vậy? Đây không phải là anh, người này nhất định không phải anh!