Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343093
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3093 lượt.
mặt, bắt đầu thì thầm to nhỏ.
Hứa Mộ Triều nói với cảnh vệ: “Lúc cần thiết cứ trợ giúp hỏa lực cho các sinh viên đó.” Cô nhìn về phía đấm người sau lưng, “Nội bộ nhân dân mâu thuẫn, vậy giao cho nhân dân tự giải quyết đi!”
Nhìn về phía sau xe thiết giáp, thấy đứa bé trai bị đánh ngất xỉu, cô cau mày nói với Đại Vũ: “Đừng có ăn thật.”
Đại Vũ trừng mắt nhìn cô: “Trông tôi giống người đói bụng ăn quàng lắm à?”
Cô bước lên trên lầu, đối diện là Tạ Mẫn Hoằng mang vẻ mặt vừa muốn cười vừa do dự.
“Tuy là hả giận. Nhưng mà. . . . . . Có lẽ phủ tổng thống không dám động tới cô, chỗ quân pháp cũng làm như không nhìn thấy.” Tạ Mẫn Hoằng cau mày nói, “Nhưng, dư luận sẽ mau chóng phê bình cô, phê bình cô lấy bạo chế bạo.”
Hứa Mộ Triều cười cười: “Không đâu. Bởi vì dư luận sẽ mau chóng bị tiêu điểm kế tiếp hấp dẫn.”
“Tiêu điểm gì?”
“Tôi sắp ban bố —— tuyên ngôn Thú Tộc.” Hứa Mộ Triều đi tới bên giường Cố Triệt, nhìn gương mặt trắng như tuyết của anh, “Nếu như Cố Triệt bỏ mình hoặc bị bắt, như vậy hiệp nghị giữa Thú Tộc và nhân loại cũng không còn tồn tại nữa. Tôi sẽ lập tức mang binh, trèo núi vượt sông tấn công vào đế đô.”
Tạ Mẫn Hoằng từ từ nở nụ cười, nhưng vẫn có vẻ buồn rầu: “Chủ ý rất hay. Nhưng. . . . . . định kiến về cô chỉ sợ sẽ càng thêm nặng nề. Cô sẽ trở thành tội đồ của loài người.”
Hứa Mộ Triều thở dài, nhìn anh ta một cái: “Sao anh còn đầu gỗ hơn cả Quan Duy Lăng vậy?”
Tạ Mẫn Hoằng sững sờ, không rõ chân tướng
Cô nắm chặt tay Cố Triệt: “Vì người này mà trở thành tội đồ, cảm giác này thật ra cũng không tệ lắm.”
Thật đấy, Cố Triệt, cảm giác này thậm chí còn rất tốt.
Một lần cầm tay, cả đời này em là của anh.
Lá thư của Mộ Triều
Edit: Vickiee
Beta: Myumyu
“Loài người:
Cố Triệt mới là đại ca của chúng ta. Nếu giao anh ấy cho bọn người máy rác rưởi và zombie quái vật, mười lăm vạn thú binh sẽ binh đến dưới thành*.
“Lợi ích sẽ khiến người ta mờ mắt.” Tạ Mẫn Hồng nói.
“Cho nên….” Hứa Mộ Triều cười tủm tỉm nhìn Cố Triệt đang nằm trên giường. “Tôi hiện nay có binh có quyền, lại có sức chiến đấu đứng đầu đại lục, vì sao không thể vừa độc đóan lại bi tình để bảo hộ anh ấy ?”
“Chuyện cô và Nguyên soái bắt đầu từ lúc nào….”
“Ừm, vào buổi tối hôm xảy ra chuyện, chúng tôi đã đính ước”
Thân là một người nổi bật trong thế hệ những người trẻ tuổi của Cố thị, sinh cùng thời với Cố Triệt , là may mắn cũng là bất hạnh.
May mắn chính là, sự tồn tại của Cố Triệt, khiến cho thế lực của gia tộc Cố thị đạt tới độ cao mà trước nay chưa từng có. Tuy rằng Cố Triệt quá mức độc lập, đôi khi thậm chí không nghe theo lệnh của gia tộc, nhưng nhìn chung, vẫn là lợi nhiều hơn hại.
Không may ở chỗ, bất kể anh vĩ đại đến đâu, trên đầu vĩnh viễn bị đè bởi một Cố Triệt hào quang vạn trượng, không thể vượt qua.
Cố Tích là một người thông minh. Khi Cố Triệt còn đương quyền, hắn tuân thủ bổn phận thật nghiêm ngặt, gây dựng một nền tảng vững chắc trong lĩnh vực chính trị, chờ thời cơ chuẩn bị lật đổ người phía trên. Nay, Cố Triệt xảy ra chuyện, mọi phương diện của hắn đều trở thành điều kiện tốt nhất, lại một lòng với các ông các bác của Cố thị. Rõ ràng sẽ trở thành ứng cử viên tiếp theo cho chức vị Nguyên soái. Những cũng bởi vì hắn quá chú ý đến chính trị, nên hầu như không hề thông thạo việc đánh giặc, cũng không có sức chiến đấu gì.
Thế nhưng, khi nhìn đến bản tuyên ngôn công khai tuyên bố ủa Thú tộc, cho dù là kẻ đa mưu túc trí như Cố Tích, cũng trầm mặc thật lâu.
Sau khi Thú tộc quy thuận, vẫn rất an phận nghe lời. Không ai nghĩ đến bọn họ lại đứng về phía Cố Triệt ngay tại thời điểm này.
Cũng có người phân tích, đứng về phía Cố Triệt chỉ là mánh lới, kỳ thật Thú tộc muốn thừa cơ giành độc lập
Bất kể thế nào, tuyên ngôn này đã gây nên sóng to gió lớn ở đế đô. Bộ trưởng tài chính thẳng thừng chỉ ra:” Chỉ riêng trang bị của quân đội Thú tộc,đã tốn một khoản tiền lớn, càng miễn bàn đến thương mại, cơ sở vật chất và các phương diện khác. Nếu Thú tộc làm phản, lợi ích từ nền kinh tế liền bị hao hụt đi một khoản.”
Nếu vào thời điểm này Thú tộc quay giáo đánh về đế đô, loài người quả thật sẽ tiêu tùng.
Cố Tích gọi Cố Linh tới: “Bọn họ rốt cuộc muốn thế nào?”
Cố Linh buông tay: “Bọn họ tất nhiên là muốn bảo vệ Cố Triệt.”
“Chỉ muốn bảo vệ mạng sống, hay là muốn vừa bảo vệ mạng sống lại vừa bảo vệ địa vị ?” Cố Tích hỏi
Cố Linh nghĩ nghĩ rồi đáp lời: “Hiểu rồi, tôi sẽ bàn bạc với bọn họ, để bọn họ lấy địa vị Nguyên soái trao đổi với mạng sống của Cố Triệt.”
Ba ngày sau, rạng sáng.
Màn đêm thâm trầm, đình viện yên tĩnh.
Tạ Mẫn Hồng ngồi trên chiếc ghế mây trong vườn hoa dưới lầu, hai tay gối sau đầu, nhìn bầu trời sao suy nghĩ xuất thần.
Bỗng nhiên, một bóng đen mảnh mai đi vào con đường nhỏ trong đình viện, hướng về tầng lầu mà Cố Triệt đang ở.
“Trễ vậy?” Tạ Mẫn Hồng cao giọng hỏi.
Người nọ đi tới, bởi vì mặc đồ đen, khiến diện mạo trong sáng của cô càng th