Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343087
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3087 lượt.
êm lạnh lẽo nghiêm túc. Cô ngồi xuống cạnh Tạ Mẫn Hồng, thở dài một tiếng, tựa hồ hơi mỏi mệt.
Cho dù không muốn để ý, cũng không thể không ngửi thấy, trên người cô có mùi máu tươi nồng nặc.
“Cô tự mình ra tay?” Trong lòng Tạ Mẫn Hồng đột nhiên nhảy dựng, ai lại có thể khiến cho Hứa Mộ Triều ra tay vào giữa đêm khuya như thế này?
“Ừm” Hứa Mộ Triều khoanh tay tựa vào ghế mây, “Tôi giết Tiếu Lượng Tư.”
“Giết người? Ai…..cái gì!” Tạ Mẫn Hồng lập tức từ ghế mây nhảy dựng lên, “Cô giết Tiếu Lượng Tư?! Người được đề cử làm Nguyên soái của bọn quý tộc phía Đông? Cô, cô, cô….”
Anh ta “Cô” nửa ngày, cũng không nói được thêm câu nào.
“Không tốt sao?” Hứa Mộ Triều hỏi.
“Tốt! Đương nhiên tốt!” Hai mắt Tạ Mẫn Hồng sáng như sao, “Chỉ là rất đột ngột, rất bất ngờ. Sao cô lại giết hắn?”
“Thứ nhất, bè cánh của hắn xúi giục biểu tình, muốn động đến Cố Triệt, đáng chết. Thứ hai, không phải chúng ta muốn ủng hộ Cố Tích làm Nguyên soái mới, buộc hắn phát biểu tuyên ngôn cuối cùng của cuộc kháng chiến sao?”
“Đúng vậy!” Tạ Mẫn Hồng nói.
“Cố Tích kia chắc chắn sẽ hiểu được ý của tôi.” Hứa Mộ Triều đáp.
Tạ Mẫn Hồng nghĩ nghĩ, bình luận: “Cô cũng thật ác độc.”
Hứa Mộ Triều im lặng một chút mới trả lời: “Thật ra, con người của Tiếu Lượng Tư này không xấu.”
“Tại sao?”
“Trước khi giết hắn,tôi đã quan sát hắn một lúc, cũng hàn huyên với hắn vài lời.” Hứa Mộ Triều nói, “Chỉ là, vì Cố Triệt, tôi chỉ có thể giết hắn.”
Tạ Mẫn Hồng vỗ vỗ bả vai cô: “Chúng ta không có lựa chọn khác, đành phải đóng vai ác thôi.”
Hai người đều bình tĩnh lại.
“….Chỉ là, có một người đã từng là người rất quan trọng với tôi, thiếu chút nữa lại giết tôi.” Cô nói rất nhỏ giống như tự lẩm bẩm, “Mà tôi, nghĩ đến chuyện sắp trở thành kẻ địch với anh ấy…cũng rất khổ sở.”
Tạ Mẫn Hồng vừa nghe liền biết người cô muốn nói tới là ai. Thế nhưng lần này, anh ta lại không đồng ý với cô. Anh ta cười cười: “Tôi mặc kệ hắn ta bị virus gì khống chế. Chỉ cần là kẻ làm hại Nguyên soái, tôi muốn hắn phải bị băm thành trăm mảnh.”
Buổi sáng hôm sau, khi Cố Tích nhận được tin tức Tiếu Lượng Tư bị người bí ẩn ám sát, hắn như mở cờ trong bụng. Nhưng hắn nhanh chóng tỉnh táo lại, khẽ nhíu mày.
Hắn đưa cho Cố Linh: ” Lập tức thay tôi soạn một bản thông báo, phải nhanh nhanh lên.”
Cố Linh gật đầu: ” Hứa Mộ Triều và Tạ Mẫn Hồng, bọn họ thật sự điên rồi.”
“Đúng vậy” Cố Tích nói, “Bọn họ muốn nói cho tôi biết, nếu bọn họ có thể giết Tiếu Lượng Tư, cũng có thể giết tôi!”
Vài ngày sau, Cố Tích thông qua tuyển cử dân chủ, trúng cử trở thành Nguyên soái tân nhiệm. Mà Cố Triệt được giữ lại danh hiệu Nguyên soái, ở nhà dưỡng bệnh. Đồng thời, Cố Tích phát biểu tuyên ngôn, lời nói khẩn thiết tỏ vẻ như loài người và Thú tộc thà chiến tranh đẫm máu đến cùng, cũng tuyệt đối không thể giao ra anh hùng dân tộc Nguyên soái Cố Triệt.
Ngày hôm sau, Hứa Mộ Triều cuối cùng cũng tham gia hội nghị do Tạ Mẫn Hồng tổ chức.
“Thiếu tướng, cô thật sự phải trở về tiền tuyến?” Có người hỏi.
“Đúng vậy” Hứa Mộ Triều gật đầu. “Cố Tích đã tuyên bố công khai tuyên ngôn, các anh chỉ cần làm tốt công tác phòng bị, tin chắc rằng sẽ không ai dám làm hại đến Nguyên soái.”
Tạ Mẫn Hồng trêu ghẹo: “Tin tức cô giết Tiếu Lượng Tư vừa lộ ra, mọi quan viên ở đế đô buổi tối khi ngủ ở nhà đều lo lắng cho đầu mình. Không ai dám chọc giận cô, cũng không ai dám làm hại Nguyên soái.”
Mọi người bật cười.
Một gã thân tín hơi lo lắng hỏi: “Hiên tại chúng ta ủng hộ Cố Tích trở thành Nguyên soái, thay hắn làm việc. Nếu có một ngày, Nguyên soái tỉnh lại, vị trí cũng đã bị Cố Tích chiếm cứ, Cố thị lại không chịu giao quyền lực ra, vậy phải làm sao đây?”
Hứa Mộ Triều và Tạ Mẫn Hồng đều nở nụ cười.
Hứa Mộ Triều nói: “Nếu anh ấy tỉnh, việc này còn cần chúng ta quan tâm sao?”
Nếu anh có thể tỉnh lại, làm gì có ai có thể ngăn cản bước đi của anh?
Sau khi Hứa Mộ Triều rời khỏi đế đô, một gã thủ hạ tìm đến Tạ Mẫn Hồng.
“Tướng quân, Hứa Thiếu tướng có để lại một phong thư dưới gối của Nguyên soái”
Tạ Mẫn Hồng tiếp nhận, hơi chần chờ, rồi mở ra.
Sau khi xem xong, anh hít sâu một hơi, đến phòng của Cố Triệt, nhìn Nguyên soái trên giường như đang an tường đi vào giấc ngủ, anh xếp gọn thư lại, rồi nhét lại vào dưới gối của Nguyên soái.
Những ngày này, Tạ Mẫn Hồng phải xử lí rất nhiều việc, nhưng vẫn không yên lòng cho lắm. Chỉ cảm thấy trống rỗng, lại hoảng sợ, nhưng lại không biết đó là cảm giác gì. Đến khuya, anh từ dưới lầu nhìn ngọn đèn nhu hòa trong phòng Cố Triệt, trong lòng bỗng nhiên nhảy dựng, câu đầu tiên trong thư của Hứa Mộ Triều nhẹ nhàng hiện lên: “Anh Triệt, tay em đã dính đầy máu tươi…”
Anh đột nhiên cảm thấy rất khổ sở.
Anh từng trêu ghẹo Nguyên soái và Hứa Mộ Triều đủ thứ, nhưng anh cho tới bây giờ cũng chỉ đứng lo lắng cho Nguyên soái. Nguyên soái hiếm khi thích một người, Hứa Mộ Triều nên cảm kích mà nghe theo. Anh chưa bao giờ nghĩ Nguyên soái sẽ thật sự yêu một cô gái bán thú.
Chỉ là hiện tại, anh nghĩ đến mỗi một câu tron