The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343065

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3065 lượt.

hiện được bóng dáng của cô, mà quả nhiên cũng không ai dám nổ súng. Hứa Mộ Triều dùng toàn bộ sức lực bay lên với tốc độ cao. Mặc dù tốc độ không bằng một phần ba ngày thường, nhưng bằng sự linh hoạt cô cũng không e ngại mấy viên đạn của người máy thông thường.
Chỉ còn con đường chạy về phía Đông! Cô âm thầm nghĩ, theo lời người kia vừa nói, chạy về phía Đông cách hai trăm cây số có một phân đội nhỏ của con người đang mai phục, sẽ tiếp ứng cho cô! Mà sự hy sinh của bọn họ cũng sẽ không uổng phí!
“Bằng bằng bằng ——” mấy tiếng súng sắc bén vang lên, từng tia lửa lửa hiểm độc xẹt qua bên người cô! Cô hít sâu một hơi. Cô đã đánh giá quá cao địa vị của mình ở bên cạnh Minh Hoằng sao?
Tiếng chuông cảnh báo trong lòng rung lên mãnh liệt, còn chưa kịp điều chỉnh cơ thể, liền nghe thấy một loạt tiếng súng vang lên sát bên tai, mấy tia lửa hắt vào mặt! Cô cắn chặt răng, thân thể dừng lại giữa không trung, đột nhiên tay đổi phương hướng! Làn gió sắc bén quật vào cánh đau đớn, nhưng cuối cùng đã tránh được một trận tập kích!
Cô giận dữ xoay người, ngước mắt nhìn lại, trong lòng chấn động!
Từ phương hướng lửa đạn bay tới, cách cả gần cây số, nhưng cô vẫn nhìn thấy rõ ràng như thế. Một bóng người cao lớn anh tuấn, vai vác pháo cối đang nhắm về phía mình. Bóng đêm u ám như vậy, nhưng cô lại nhìn thấy rất rõ đôi tròng mắt xanh biếc quen thuộc, chăm chú khóa chặt mình.
Trong lòng cô cả kinh, càng bay càng điên cuồng!
Cũng may anh ta không tập kích tới đây! Có thể cô đã bay ra khỏi tầm bắn của anh?
Bay như thế tầm nửa giờ, doanh địa đã tụt về phía xa không thể nhìn thấy, mà bóng cô ẩn vào trong mây cũng không dễ bị người máy và Zombie dưới mặt đất phát hiện.
Cảm giác mặt vùi vào trong mây, trong lòng Hứa Mộ Triều cuối cùng có thể thả lỏng. Thật tốt quá, đã trốn ra được!
Anh Triệt! Cuối cùng cô cũng có thể trở về bên cạnh anh Triệt!
“Rừm rừm rừm ——” tiếng động cơ khởi động mơ hồ truyền đến ngay sau lưng! Hứa Mộ Triều sợ hãi vô cùng, rút súng lục ra nhìn, cả cơ thể đang bay lượn gần như cứng lại!
Một chiếc máy bay chiến đấu màu đen, giống như đại bàng giương cánh trong màn đêm nhất định phải đuổi theo bằng được. Mà ngồi trên vị trí điều khiển là một người đàn ông có khuôn mặt anh tuấn giống như điêu khắc, hiện ra giữa tầng mây u tối, uy nghiêm đáng sợ.






Không thể xuống tay.
Edit: Vickiee
Beta: Myumyu

Người từng khiến tôi đau lòng, hiện nay….lại làm tôi sợ hãi sao?
Cảm giác đau đớn xẹt qua trong lòng nhưng lập tức bị lý trí áp chế. Nếu là một Hứa Mộ Triều khỏe mạnh, giờ phút này một mình đấu với Thẩm Mặc Sơ cũng không thành vấn đề. Nhưng hiện tại sức chiến đấu của cô bị thuốc ảnh hưởng, chỉ còn không đến một phần ba, làm sao chống nổi anh?
Sự phản kích đột ngột của cô, quả thật khiến Thẩm Mặc Sơ nao nao, thế nhưng hỏa lực vẫn không hề dừng lại, ùn ùn kéo đến.
Bóng dáng của cô, giống như con dao nhỏ đâm vào lưới lửa, sắc bén bức người! Trong bóng đêm, Thẩm Mặc Sơ nhìn thấy khuôn mặt cương nghị quyết tuyệt của cô, xẹt ngang qua khoang điều khiển. Tuy từng giết người vô số, khi nhìn thấy vẻ mặt tiêu điều của cô lại đột nhiên khiến trong lòng Thẩm Mặc Sơ kinh sợ!
Không tốt!
Anh lập tức vòng đầu máy bay lại, muốn vùng thoát khỏi cô nhưng đã không còn kịp nữa!
Máy bay xóc nảy vô cùng kịch liệt trong gió.
Thế nhưng Hứa Mộ Triều lại không hề hoảng sợ, vững vàng bám trên một bên động cơ, nhanh chóng lấy súng ra bắn!
“Bằng bằng bằng!” Không đợi động cơ tắt lửa, cô đã dùng vai làm vũ khí, hung hăng đập vào động cơ! Bị công kích hai lần liên tục, động cơ nhanh chóng phát nổ!
Máy bay ngay lập tức bị mất cân bằng, khói đen đặc cuồn cuộn bốc lên, ngã trái ngã phải, nghiêng nghiêng hướng về triền núi bên cạnh!
Hứa Mộ Triều vui vẻ trong lòng, vừa muốn bay khỏi máy bay rơi để bảo vệ bản thân, lại đột ngột nghe thấy một tiếng vang nhỏ! Trong lòng cô trầm xuống, khó khăn ngẩng đầu, trong lòng dâng lên nỗi tuyệt vọng vô bờ——
Trong bóng đêm, cơ thể anh cứ như một con đại bàng oai hùng đang săn mồi, dùng tốc độ mà mắt thường không thể nhìn thấy, mạnh mẽ phóng tới !
“A!”
Hứa Mộ Triều đau đớn hô lên một tiếng, bàn tay như kìm sắt kia đã bóp chặt lấy cổ và lưng cô từ phía sau ! Cánh của cô quạt kịch liệt, đánh thật mạnh về phía cơ thể anh! Thế nhưng anh lại không quan tâm, dồn hết sức siết chặt lấy cô!
“Buông tay!” Cô giận dữ rống lên! Nếu không sẽ chết hết! Máy bay đã sắp rơi xuống, cánh của cô lại bị kiềm chế, hai người sẽ từ trên không trung rơi thẳng xuống!
Anh lại trả lời lại cô bằng cách ra tay thật mạnh, đập một phát sau gáy cô!
Mẹ nó! Thẩm Mặc Sơ vì giết cô, ngay cả mạng sống cũng không cần!
Trong đầu cô hiện lên ý niệm này, sau đó hai mắt cô tối sầm, bất tỉnh nhân sự.
Khi Hứa Mộ Triều tỉnh lại,đã là ban ngày. Không biết đã mấy giờ, trời xanh mây trắng vô cùng sáng sủa, bên tai là tiếng nước chảy róc rách.
Cô đã tỉnh nhưng vẫn không nhúc nhích, mắt dò xét chung quanh,