Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343067
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3067 lượt.
g. Nhưng cô không dám để lộ ra, mặc cho Minh Hoằng ôm lấy, đặt cô lên giường.
Minh Hoằng bắt đầu cởi quần áo. Cởi sạch của mình xong, lại đưa tay về phía cô.
Lòng cô cực kỳ sợ hãi: “Anh làm gì vậy?”
Minh Hoằng bật cười, một tay dễ dàng giữ lấy hai tay cô, tay kia, dịu dàng cởi chiếc váy dài được hắn cẩn thận lựa chọn ra.
“Tôi đã nói tôi chỉ muốn em yêu tôi, không ép buộc em. Em bảo tôi thả đám người Quan Duy Lăng đó, tôi đều thả rồi. Em còn lo lắng gì nữa?”
Trong gương, thân thể nhẵn bóng nhỏ bé cân đối của thiếu nữ, bị người đàn ông cao to anh tuấn, dịu dàng ôm vào trong lòng. Minh Hoằng nhìn chằm chằm vào gương, cảm thấy cực kỳ thỏa mãn.
“Nào. . .” Giọng nói của hắn dịu dàng gần như có thể mê hoặc bất cứ cô gái nào, “Chúng ta cùng tắm.”
“Khoan đã!” Hứa Mộ Triều hỏi, “Điều này không phải là ép buộc sao?”
Tuy rằng hắn đã sớm nhìn qua thậm chí mơn trớn thân thể của cô, mà Thẩm Mặc Sơ thậm chí còn. . . Nhưng nghĩ tới Cố Triệt, cô hoàn toàn không muốn bất kỳ người đàn ông nào chạm đến mình, sự nhượng bộ ban ngày đã khiến cô buồn bực lắm rồi, vậy mà bây giờ còn đòi cởi hết tắm chung?
“Đừng quên.” Hắn chậm rãi lắc đầu, “Bất kì sự thân mật nào giữa người tình, em đều phải dành cho tôi. Em là tù binh, nếu như không thể thỏa mãn chừng ấy nhu cầu của tôi, vậy chỉ có thể đưa đi cải tạo như tù binh bình thường thôi. Đây là sự thực. Nếu như em vô dụng thì hà cớ gì tôi phải bảo toàn một tù binh?”
Hứa Mộ Triều yên lặng trong chốc lát: “Anh nói rất đúng.”
Cô không lấy lòng hắn, hắn thật sự nói đúng. Nếu như chỉ để hắn động chạm, sắm vai hùa theo hắn đã đủ để bảo toàn tính mạng, thậm chí không cần hi sinh thân thể thì còn có đãi ngộ nào tốt hơn nữa đây? Cô bị loài người bán đứng, hôm nay hắn muốn giết cô, cải tạo cô, thật ra chỉ cần một ý nghĩ mà thôi.
Nghĩ tới đây, cô vẫn còn run rẩy.
Hắn là người máy. . . Thật ra, cũng không coi là chịu thiệt. . . Mong rằng với hứng thú Minh Hoằng dành cho mình, có thể chống đỡ đến khi mình chạy thoát, có lẽ sẽ có người tới cứu mình.
Cô cam chịu nhìn Minh Hoằng ôm cô cực kỳ cẩn thận, đi vào phòng tắm ở phòng bên, bước vào bồn tắm xa hoa mới tinh siêu lớn.
Thế nhưng. . . Trời ơi. . . Ai dạy Minh Hoằng mấy cái trò chết tiệt như vầy chứ?
Hứa Mộ Triều được đặt trên cạnh bồn, hai mắt mơ màng nhìn hơi nóng trên đỉnh đầu, chỉ cảm thấy toàn bộ thân thể như đang bị người ta nướng trên ngọn lửa.
Hai tay bị Minh Hoằng cố định bằng một tay, đùi cũng bị hắn giữ chặt. Phía sau là cạnh bồn tắm cứng ngắc ẩm ướt trơn tuột, khiến cô không thể nhúc nhích.
Mà môi lưỡi và một tay khác của Minh Hoằng, giống như ngọn lửa bỏng rát lướt qua khắp người cô. Hắn thích mút lấy vành tai cô, thích hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô. Mà khi cô thở hổn hển, hắn mới thỏa mãn rời đi, môi lưỡi tiếp tục hướng xuống, liếm mút bộ ngực đầy đặn trắng như tuyết của cô nhiều lần.
“Minh Hoằng. . .” Cô nôn nóng, “Chúng ta có thể đi từng bước không? Không phải anh muốn học yêu sao, yêu một người thì cảm phải đạt đến mức độ nhất định, mới có hành động thỏa mãn sinh lý. . . “
Môi lưỡi của Minh Hoằng không hề ngừng lại vẫn tiếp tục hướng xuống dưới, di chuyển tới nơi vùng đất bí mật giữa đôi chân thon dài trắng ngần của cô.
“Đêm nay không liên quan tình yêu.” Hắn trầm giọng nói, “Đêm nay. . .chỉ là tự dưng tôi muốn làm như vậy thôi.”
Lòng cô chấn động, cùng lúc đó, cảm giác tê dại kì lạ đột ngột kéo đến. Cô cúi đầu thì thấy, hắn đã ngậm lấy cánh hoa của cô, nháy mắt đầu lưỡi linh hoạt đã mạnh mẽ xâm nhập vào.
Sau một lần thăm dò cấp tốc, hắn đã nhanh chóng tìm thấy một điểm gồ lên. Vuốt ve, tìm kiếm, liếm mút, cái lưỡi của người máy dường như còn linh hoạt chính xác hơn cả người thật. Khiến thân thể cô càng thêm ẩm ướt mẫn cảm.
“Thật thú vị. . .” Hắn vừa thưởng thức vừa lẩm bẩm, ” Sau này mỗi đêm đều như vậy. . .”
Hứa Mộ Triều cắn chặt răng —— coi như bị chó cắn đi!
Màn tắm chung kéo dài đến hai mươi phút cũng đã khiến Hứa Mộ Triều cạn kiệt sức lực. Mà Minh Hoằng thì rất thỏa mãn thưởng thức dáng vẻ yếu đuối của cô, bế cô đến bên giường, ôm chặt cô vào lòng.
“Ngủ ngon, Mộ Triều.” Hắn trầm giọng nói, ngón tay nhẹ nhàng cầm lấy ngọn tóc đen nhánh của cô.
“Ngủ ngon.” Hứa Mộ Triều lập tức nhắm mắt lạị, tránh cho đêm dài lắm mộng.
Nhưng cô biết, cặp mắt sáng trong, không hề có chút dục vọng kia, sẽ nhìn chằm chằm vào cô tìm tòi, như thể muốn tìm được ý nghĩa của cuộc sống và tình yêu trên người cô.
Rạng sáng ngày hôm sau, Hứa Mộ Triều bị Minh Hoằng ôm ra khỏi giường, mặc quân trang số nhỏ cho cô xong, lại siết chặt cô vào lòng.
“Làm gì vậy?” Cô vừa mới tỉnh giấc không hiểu mô tê gì.
“Mang em đến một nơi.”
Đứng trên đỉnh núi, từng cơn gió nhẹ phất qua, ngắm tầng mây mù bay lượn bao quanh núi, mà mặt trời đỏ tràn đầy sức sống đang dần nhô lên cuối chân trời. Cho dù Minh Hoằng ở ngay bên cạnh, lòng Hứa Mộ Triều vẫn đan xen nhiều loại cảm xúc.
“Thích không?” Hắm ôm lấy eo cô.
“Cũng được.” Chỉ là bỗng nhiên nhớ tới, cũng từng có người đưa cô lên