Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343396
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3396 lượt.
đỉnh núi trong đêm, cùng ngắm cảnh mặt trời mọc tuyệt diệu, thậm chí. . . Nói cho cô biết, nếu có một ngày, cô không chết, anh không chết, anh sẽ đến tìm cô. Mà hiện giờ. . .
Có lẽ anh đang ở cách đây nơi không xa, anh thậm chí đã cướp đoạt thân thể của cô. . .
Anh đã trầm luân, sau khi trầm luân lại trở thành kẻ thù không đội trời chung của cô.
“Thẩm Mặc Sơ đã từng đưa em đến ngắm mặt trời mọc phải không?” Như thể hiểu rõ suy nghĩ trong lòng cô, Minh Hoằng đột nhiên hỏi.
Hứa Mộ Triều hoảng hốt, không chắc ý của hắn là gì, muốn thăm dò ư? Cô không lên tiếng.
Lại nghe Minh Hoằng nghiêm túc nói: “Nếu không, vua Zombie mạnh mẽ đã đánh mất nhân tính một lần nữa, tại sao cho dù đại quân đi đến đâu, hàng đêm đều chạy lên đỉnh núi ngẩn ngơ nhìn mặt trời mọc?”
Lòng Hứa Mộ Triều bỗng dưng vô cùng chua xót.
Sau đó, Minh Hoằng mỉm cười ấm áp, gương mặt tuấn lãng cúi xuống hôn lên môi cô, giọng điệu tràn đầy khí phách: “Đây là sức mạnh của tình yêu.”
Chạy khỏi bàn tay hắn.
Edit: Tiểu Đông Tà
Beta: Myumyu
Mặt trời sáng choang từ từ hạ xuống đỉnh núi. Hứa Mộ Triều bị Minh Hoằng kéo tay đi vào trại lính trước mắt mọi người, chút không tự nhiên ban đầu cũng đã tan thành mây khói.
Cô âm thầm quan sát lực lượng bảo vệ xung quanh đại doanh, suy xét tuyến đường bỏ trốn. Còn Minh Hoằng mắt nhìn thẳng, chậm rãi đi trước cô.
Hudgens lại nghĩ hắn đang nói giỡn, đôi mắt kim loại màu đen dường như đang quan sát Hứa Mộ Triều: “Chẳng lẽ công phu trên giường của cô ả đặc biệt lợi hại?” Giọng của hắn ta lộ vẻ vui mừng: “Cô là. . . . . . Chiến Thần Thú Tộc Hứa Mộ Triều?”
“Điện hạ, cô ấy là người tình của tôi.” Vua Zombie đột nhiên mở miệng, “Làm cho Cố Triệt hôn mê là nhờ có cô ấy nội ứng ngoại hợp. Xin hãy ban thưởng cô ấy cho tôi.”
Hudgens nghe vậy, quơ cánh tay chỉ còn xương trắng, giọng nói đầy khao khát: “Minh tướng quân, người phụ nữ nổi tiếng như vậy, cơ thể nhất định rất **. . . . . . Không bằng cả ba chúng ta cùng chơi đùa đi? Rất là kích thích đó!”
Minh Hoằng nhíu mày liếc nhìn bọn họ, nhưng lại cúi đầu cưng chiều hôn lên trán Hứa Mộ Triều: “Bảo bối, nói xem, em là của ai?”
Hứa Mộ Triều đắm đuối nhìn Minh Hoằng, dứt khoát trả lời: “Tôi là của anh, tôi là người của Minh tướng quân.”
Bàn tay vua Zombie im lặng nắm chặt thành quyền.
Minh Hoằng lại hài lòng cười ha hả, bế bổng cô lên, để lại cho hai người Hudgens một bóng lưng phóng khoáng, đi vào căn lầu nhỏ của mình.
Trở về phòng, Hứa Mộ Triều lập tức nói với Minh Hoằng: “Cám ơn anh, Tướng quân. Hứa Mộ Triều tôi tình nguyện bị cải tạo, cũng không muốn bị lão Hudgens đó. . . . . .”
“Cái tên bẩn thỉu kia. . . . . .” Minh Hoằng khinh bỉ nói, “Làm sao có thể đụng vào bảo bối của tôi.”
Hứa Mộ Triều thở phào nhẹ nhõm.
“Thẩm Mặc Sơ có từng chạm qua em không?” Minh Hoằng đột nhiên hỏi, lông mi dài đen nhánh, đôi mắt dịu dàng từng bước dẫn dắt.
Hứa Mộ Triều trầm mặc chớp mắt một cái: “Không có, đương nhiên là không rồi.”
Minh Hoằng hài lòng gật đầu: “Vậy thì tốt. Giết Hudgens tôi không do dự chút nào, nhưng Thẩm Mặc Sơ là trợ thủ đắc lực giúp ta san bằng Đại lục, nếu như cậu ta động tới em, em không còn sạch sẽ. Tôi không thể giết anh ta, thì chỉ có thể giết em.”
Hắn ngẩng đầunhìn ánh nắng bên ngoài cửa sổ, rồi quay sang nhìn chằm chằm vào Hứa Mộ Triều: “Thời tiết đẹp lắm, chúng ta đi tắm thôi.”
Trò chơi cấm dục này chơi liền ba ngày, mặc dù kinh nghiệm của Minh Hoằng đối với việc yêu đương và gần gũi gần như không có, nhưng dựa vào trí não siêu cấp và tinh thần cần cù tìm hiểu, ngoại trừ bước cuối cùng giữa nam và nữ, gần như hắn ta đã ăn Hứa Mộ Triều sạch sẽ.
Hứa Mộ Triều cũng có phần chết lặng, nghĩ rằng hắn ta không làm được gì sẽ chán nản. Nhưng mỗi ngày diễn đi diễn lại những trò kia, có vẻ hắn ta càng thêm thích thú mà những trận thắng cũng càng lúc càng nhiều.
Một dấu hiệu tốt khác là sức mạnh trong cơ thể Hứa Mộ Triều hình như đang từ từ hồi phục. Cô nghĩ có thể cơ thể của mình đã từ từ miễn dịch với thuốc của của Minh Hoằng. Tuy bây giờ vẫn chưa có cách chống lại được Minh Hoằng, nhưng một khi tìm được cơ hội, cô sẽ không chút do dự chạy trốn.
Cho nên khi tin tức bùng nổ truyền từ tiền tuyến về thì Hứa Mộ Triều biết cơ hội đã tới.
Khi nhận được tin tức thì trên mặt Minh Hoằng lộ ra vẻ khiếp sợ và nụ cười tự giễu: “Quân đội loài người xuất hiện người máy? Dựa vào trình độ lạc hậu của bọn họ mà cũng làm ra được những binh sĩ người máy hùng mạnh sao?”
Mặc dù khinh thường, nhưng dựa vào tính cách vốn dĩ kiêu ngạo của Minh Hoằng, không thể đích thân đi tới tiền tuyến một chuyến. Trước khi đi hắn có phần không yên lòng, nhưng lại không tiện mang Hứa Mộ Triều theo bên cạnh. Dùng đầu ngón chân để nghĩ, cũng biết càng đến gần tiền tuyến, loài người và toàn thể Thú Tộc sẽ điên loạn tới tranh giành cô, cứ ở lại hậu phương là an toàn hơn cả.
“Ngoan ngoãn chờ tôi quay về.” Minh Hoằng ôm cô vào lòng, hôn rồi lại hôn, “Tôi