Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343045
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3045 lượt.
người diễn một vở kịch. Có lẽ quân đội loài người cũng kì lạ, vì lẽ gì mà quân Zombie lại thùng rỗng kêu to giống bọn họ. Ba tướng quân của Hudgens đã từng là cấp dưới trung thành với tôi, đã bị tôi tận tay giết chết. Sau ngày tôi uống máu em, tôi bắt đầu khôi phục nhân tính. Tôi mới bắt đầu ý thức được mình đang làm gì.”
Hứa Mộ Triều hoang mang bất định nhìn anh, phải vậy không? Thật sự như vậy sao? Vua Zombie trầm luân, thật sự đã khôi phục nhân tính ư? Nhưng quả thực, trong vòng trăm năm, mình là người duy nhất thoái khỏi gien của người Cận Tinh.
Nhưng đây có phải là cái bẫy của bọn họ, để dẫn dụ mình, dẫn dụ Cố Triệt không?
Song, lời nói tiếp theo của Thẩm Mặc Sơ, lại khiến Hứa Mộ Triều bật khóc, hoàn toàn tin lời anh nói.
Anh tiến lên phía trước, nói từng câu từng chữ: “Mộ Triều, tôi rất hối hận về đêm đó. Bởi vì tôi biết, tôi đã vĩnh viễn mất em.”
Thẩm Mặc Sơ, đã vĩnh viễn đánh mất Hứa Mộ Triều.
Ánh sáng duy nhất trong trăm năm tăm tối của tôi, cô gái duy nhất tôi mong mỏi yêu thương, đã bị chính tay tôi đánh mất, không thể lấy lại được.
Cho dù vì loài người hay vì Zombie, cho dù đạt được tự do vĩnh cửu, tôi vẫn cô độc, cô độc suốt quãng đời còn lại.
Giao tình tri kỷ
Edit: Tiểu Đông Tà
Beta: Myumyu
Đêm đầu thu, gió lạnh hiu hiu, doanh địa yên tĩnh. Mùi gỉ sắt và mùi máu tươi tràn ngập, đủ khiến Hứa Mộ Triều cau mày vì khứu giác nhạy bén.
Mà giờ phút này, cô đang ngồi trên giường, nhìn ánh mắt đau đớn của người đàn ông trước mặt mà không biết nói gì.
Hứa Mộ Triều bật khóc, cô đã suy nghĩ rất nhiều lần, nếu như có một ngày Thẩm Mặc Sơ thức tỉnh, cô phải đối mặt với anh như thế nào. Anh là người vô tội, cô biết. Nhưng cô và Cố Triệt chịu khổ, cũng là sự thật.
Nhưng mà . . . . . sao cô có thể nhẫn tâm trách anh? Ai có thể nhẫn tâm trách anh đây?
“Tôi không muốn mạng của anh.” Hứa Mộ Triều nhìn anh, ánh mắt nhu hòa, rưng rưng trong tiếng cười, “Anh nói đúng, chúng ta là. . . . . . tri âm tri kỷ.”
“Mộ Triều. . . . . .” Anh không nhịn được khẽ gọi tên cô, nhấc tay lên ôm cô vào trong lòng. Cô nằm trong lòng anh, không nhúc nhích. Anh nghĩ mĩnh sẽ vĩnh viễn nhớ tới buổi chiều hôm nay, vì từ nay về sau, anh không thể quay đầu được nữa.
Mái tóc dài của cô vẫn ngát hương như thế, giống như cảm giác triền miên trong mộng. Thân thể của cô vẫn mềm mại, bờ eo nhỏ nhắn khiến người ta thương tiếc, làm bàn tay anh đặt lên đó cũng không nỡ rời đi. Rõ ràng cô đang ở trong lòng anh nhưng lại với thân phận tri kỷ, anh không thể vượt qua, càng không thể quay lại thuở ban đầu.
Anh hít sâu một hơi, lại phát hiện không cách nào áp chế những giọt nước mắt chực chờ chảy xuống. Cảnh vật trước mắt trở nên mơ hồ, những giọt lệ nóng liên tục nhỏ xuống mái tóc dài của cô. Như muốn thương tiếc tình yêu của vua Zombie còn chưa kịp sinh ra đã phải chết non, trầm mặc mà tàn nhẫn.
“Tối mai tôi dẫn em đi.” Anh càng ôm cô chặt hơn.
“Ừ. . . . . .” Cô ngẩng đầu, trên mặt cũng ràn rụa nước mắt giống anh. Cô biết trăm ngàn vết thương trên người đàn ông trước mặt đã thối nát, nhưng bây giờ cô chỉ muốn ôm anh, cái anh cần bây giờ chính là một vòng tay an ủi.
“Em ăn cái này đi.” Anh lấy trong người ra một viên thuốc, “Minh Hoằng không chuyên về thuốc, thuốc hắn cho em uống là của Hudgens cho. Đây là thuốc giải độc.”
“Mấy ngày nữa Minh Hoằng trở về?”
“Hai ngày.”
“Tám giờ tối mai, sau khi giết chết Hudgens, chúng ta sẽ chạy trốn.”
“Giết hắn thế nào? Trốn thế nào?” Cô hỏi.
Hudgens đã là một bộ xương trắng, đốt không được, chém không xong;
Mà ở đây còn có mấy nghìn người máy, ba nghìn Zombie, lại nhất nhất nghe lệnh Hudgens. Cho dù giết Hudgens, cũng không thể thay đổi gien của bọn họ.
Thẩm Mặc Sơ vùi đầu vào vai cô, hít sâu một hơi: “Tự tôi sẽ có cách giết Hudgens. Nếu không giết được, tôi sẽ trói hắn ta lại —— bây giờ hắn ta không có cách khống chế tôi. Tôi nghĩ Cố Triệt cũng sắp tới cứu em rồi.”
Hứa Mộ Triều kiềm chế cảm giác vui sướng trong lòng: “Anh có tin tức của anh ấy.”
Thẩm Mặc Sơ gật đầu: “Tôi vẫn luôn chú ý tới đội quân thứ tư. Đội ngũ bọn họ nhìn giống như bất động, nhưng hôm qua, ở sâu trên khu vực phía Tây, lại có dấu vết của loài người. Tôi đã phong tỏa tin này, Minh Hoằng cũng không biết.”
“Bọn họ tới đây sao?”
“Đúng vậy, ít nhất cũng có năm trăm người rải rác lẻn vào. Nhưng tìm được tới nơi này, e phải mất dăm bữa nửa tháng.” Thẩm Mặc Sơ nói, “Chuyện Bàng Sa, không lừa được Minh Hoằng bao lâu. Chúng ta không thể đợi bọn họ, phải nhanh chóng rời đi.”
Tám giờ hơn, ngày hôm sau.
Đứng trong căn phòng Thẩm Mặc Sơ tỉ mỉ chuẩn bị, Hudgens hết sức hài lòng.
Trong phòng rõ ràng đã cho lắp những thiết bị tinh xảo, đèn thủy tinh hoa lệ, rèm cửa sổ dầy đẹp, còn có đồ dùng trong nhà kiểu cổ, không có chỗ nào không bố trí theo sở thích của Hudgens.
Mười tên Zombie hùng mạnh đã khôi phục tính người bị trói chặt tay chân, không mặc quần áo, quỳ trên mặt đất. Đại đa số