Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343041
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3041 lượt.
bọn họ cho rằng Hudgens đã bị chết cháy, cho nên khi Hudgens đứng trước mặt bọn họ thì bọn họ đều nhìn về phía Thẩm Mặc Sơ, trong mắt lộ vẻ nghi ngờ. Trên thực tế, khi bọn họ nhận được lệnh của Thẩm Mặc Sơ chạy tới bộ Tổng chỉ huy liền bị bắt lại, sau đó phải quỳ xuống chờ đợi trong tư thế nhục nhã.
Hudgens rất ưa thích phong cách nghi thức hóa này, hắn đi tới cạnh tên Zombie đầu tiên, giơ tay lên sờ cổ anh ta. Bộ xương trắng run rẩy vì hưng phấn.
“Rất tốt.” Hắn cười, “Vua Zombie, anh có thể đi ra ngoài.
Thẩm Mặc Sơ ngừng lại trong giây lát, nói với mười Zombie kia: “Đồng bào sẽ nhớ đến các anh.”
Lời thì thầm của anh không kinh động đến Hudgens. Anh rời khỏi căn phòng, khóa trái cửa lại, hít sâu một hơi, ấn vào một nút ẩn phía dưới.
Sau đó, anh trầm mặc đứng trước cửa căn phòng, chờ đợi.
Căn phòng có hiệu quả cách âm rất tốt. Anh có muốn cũng không nghe thấy tiếng kêu đau đớn của các sĩ quan trung thành khi bị Hudgens cắn nuốt. Cũng không nghe được, tiếng khung xương kim loại của Hudgens run rẩy khi nhiệt độ trong phòng hạ thấp một cách mãnh liệt.
Chờ đợi, lại chờ đợi.
Chờ đến khoảng một tiếng, cho đến khi tướng quân Lưu Phi giờ đây đã trung thành với Hudgens, chạy tới nói muốn tìm Hudgens. Anh chỉ lạnh lùng nói với Lưu Phi, Hudgens đã trở về phòng ngủ. Mà khi Lưu Phi gõ cửa phòng Hudgens thì lại có một mỹ nữ loài người ra mở cửa, bực bội nói Hudgens không thích bị quấy rầy.
Sau đó, chờ đến khi bóng dáng Lưu Phi hoàn toàn biến mất, anh hít sâu một hơi, lấy từ vách tường bên cạnh ra một cây búa tạ, mặc bộ đồ bảo hộ đã chuẩn bị từ trước, rồi mở cửa phòng ra.
Dù được ngăn cách bởi một lớp bảo hộ, cũng có thể cảm thấy luồng khí lạnh ào ạt đập vào mặt.
Dù là khung xương kim loại, hay thân thể máu thịt đều bị đóng băng trong tình cảnh này.
Xuyên qua một tầng hơi lạnh, anh đi vào giữa phòng. Mười người thuộc hạ trung thành vẫn giữ nguyên tư thế quỳ, chỉ là họ không còn cử động được nữa. Anh tháo nón lính xuống, cúi người thật thấp trước bọn họ.
Sau đó, anh nhìn về hướng bộ xương trắng bên cạnh Zombie đầu tiên.
“Không phải không có cách nào tiêu diệt được mày sao?” Anh lạnh lùng hỏi, ” không phải không có cách nào chống lại gien sao?”
Anh dồn sức vào cây búa tạ, đập thật mạnh vào bộ xương trắng khiến nó vỡ tan thành bốn, năm mảnh!
Khi mảnh xương trắng cuối cùng bị đập nát, anh thầm nghĩ, cuối cùng chủng tộc Zombie đã giành được độc lập, mặc dù cái giá phải trả không hề rẻ chút nào.
Bóng đêm âm trầm như ma quỷ, trong vòng vây trùng điệp của năm nghìn người máy và ba nghìn Zombie, không còn nơi nào để ẩn thân. Nhưng với bản lĩnh của hai tuyệt đỉnh cao thủ, cộng thêm sự che chở của màn đêm cũng đủ để tránh thoát mọi sự truy đuổi.
Song máy theo dõi của Minh Hoằng, và Zombie Lưu Phi, sẽ không dễ dàng bỏ qua cho bọn họ. Những Zombie và người máy phòng bị bên ngoài đồng thời xuất phát, vô số máy bay chiến đấu bay lên không trung sẵn sàng nghênh đón quân địch, khí độc từ từ lan khắp bầu trời xung quanh bộ Tổng chỉ huy.
Ở nơi tiền tuyến xa xôi, Minh Hoằng nhìn chằm chằm vào một điểm đỏ phía Đông trên màn hình giám sát, gương mặt tuấn tú trầm xuống như giăng đầy mây đen. Hắn nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên thân thể xinh đẹp động lòng người của Hứa Mộ Triều. Cơ thể hấp dẫn hắn như vậy. Nhưng mãi mãi không thuộc về hắn.
“Nếu như không thể bắt sống. . . . . .” Hắn mở mắt ra, đỏ ngầu không còn chút hơi ấm nào, “Thì mang thi thể về đây cho ta.”
Cùng trong đêm đó, trong phạm vi dải đất gần thủ phủ Zombie. Một nhóm người khác, hòa với bóng đêm ẩn nấp trong rừng tiến về phía trước.
Từng có thuộc hạ đề nghị ngụy trang thành Zombie, hệ số an toàn sẽ cao hơn. Nhưng đáp lại anh chỉ là cái nhìn lạnh lùng của Nguyên soái. Người đề nghị thầm kêu bản thân mình đã quá đường đột, chỉ cần tưởng tượng vẻ mặt tuấn mỹ của Nguyên soái bị bôi máu đen lên Hình ảnh này, vừa nhìn thôi đã cảm thấy rất ghê.
Mà bí mật đi thẳng một đường tới đây, quả thật đã chứng minh không cần thiết phải ngụy trang.
Bởi vì. . . . . . Những Zombie hay người máy gặp phải, đều bị gọn gàng linh hoạt giết chết không một tiếng động. Mà khi gặp phải những đại quân lớn, Nguyên soái sẽ sớm dẫn bọn họ vượt qua.
Căn cứ vào tin tức truyền về từ thủ phủ quân địch, chỗ này cách bộ Tổng chỉ huy quân địch ít nhất còn hơn hai ngày hai đêm. Chỉ là muốn bắt kịp tốc độ Nguyên soái, khiến nhóm lính tinh anh này phải cắn chặt răng.
Vậy mà đêm nay, bóng dáng Nguyên soái nhanh chóng xuyên qua màn đêm, nửa gương mặt lạnh lẽo trầm mặc, hình như đang rất. . . . . . nóng vội.
“Chiến dịch Bàng Sa, không lừa bọn chúng được bao lâu.” Nguyên soái từng nói với Quan Duy Lăng, ” Một khi phát hiện ra, Minh Hoằng sẽ chặn tất cả con đường có thể tới cứu cô ấy.”
Mà tối nay, khi Nguyên soái nhìn về phía bầu trời tối dần ở phía Tây, trong lòng không hiểu vì sao lại có cảm giác bất an mơ hồ.
Anh luôn kiên định với mục tiêu của mình, không bao giờ có ý nghĩ dư thừa. Nhưng mấy ngày trước, khi anh thấy hình ảnh Hứa Mộ Triều bị