Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342997
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2997 lượt.
oái sẽ cô độc cả đời.”
Tiếng thì thầm được tận lực đè thấp, bị gió thổi tan, đứt quãng truyền đến từ bên trái ca nô.
Trong khung cảnh nước sông lăn tăn, mặt trời ôn hòa, thời gian dường như ngưng đọng .
Con cá lớn trên mặt đất ra sức giãy dụa, khăn lông hơi ẩm ném trên sàn tàu, mấy chiếc cần câu rơi xuống lại không có ai quan tâm. Trên ghế chiếc ghế mây, ánh mặt trời chiếu lên dây mây cũ kĩ lòe lòe tỏa sáng.
Thiếu nữ tóc đen như lụa xõa tung trên thành ghế, lông mi khép chặt run nhè nhẹ. Người đàn ông cao ngất ngồi bên cạnh cô, một cánh tay chống trên ghế dựa, thân hình thon dài bao phủ lấy thân thể mềm mại của cô, tay kia thì nắm chặt tay cô. Đôi môi lạnh lẽo giờ phút này lại nhu tình như nước lưu luyến không biết chán trên gò má tràn đầy hạnh phúc của người thiếu nữ.
Trở lại tiền tuyến.
Tại tiền tuyến, trong một đại doanh của liên quân loài người và thú tộc.
Ba gã bán thú, một con người đang ngồi quây quần bên nhau. Tuy không cùng chủng tộc, nhưng đều có vẻ mặt hết sức tập trung, nhìn chằm chằm vào vật trong tay lẩm bẩm nói gì đó.
Phía sau bọn họ có rất nhiều ánh mắt chăm chú căng thẳng, nín thở không nói được lời nào.
“Đôi Q Đại Quỷ!” Binh sĩ loài người ném đống bài trên tay xuống mặt đất, ngửa mặt lên trời cười dài “Ha ha ha!”
Sắc mặt hai sĩ quan ban quân pháp tái mét, đầy xấu hổ.
Binh sĩ loài người vừa đánh thắng liền tiến đến bên tai Đại Vũ, nói rất thân thiết: “Người anh em, bọn này lạ mặt, chắc là mới tới Đế Đô. Anh ăn hiếp bọn họ như thế, có rước lấy họa không?”
Đại Vũ cũng làm ra vẻ nói nhỏ khe khẽ như vậy, nhưng giọng nói lại không nhỏ lắm: “Anh em, cậu không biết rồi, bây giờ ngài nguyên soái đã là . . .”
Đại Vũ còn chưa nói hết câu đã dừng lại. Bởi vì cậu thấy đám người thú ở đây không hề để ý tới uy phong của mình. Ai ai cũng châu đầu ghé tai, ai ai cũng nghiêng đầu nhìn cửa vào doanh trại.
Vì vậy cậu ta cũng híp mắt nhìn theo——
Đại Vũ ngây người, ném bài trong tay đi, xông tới cửa doanh trại: “Tư, tư lệnh!”
Xe việt dã bọc thép màu đen lặng lặng dừng lại trước cửa. Bóng quân trang màu xanh lam xinh đẹp nhanh nhẹn xuống xe.
Chỉ thoáng nhìn từ xa đã khiến mắt đám thú sáng bừng lên. Tinh thần quần chúng nhất thời chấn động. Mà bước chân của nữ sĩ quan cao cấp đó hơi ngừng lại, đi tới trước mặt Đại Vũ.
Đại Vũ mừng đến độ nhảy phắt lên, nhào tới trước mặt cô: “Tư lệnh! Cô khỏe lại rồi!”
Hứa Mộ Triều mỉm cười, gật đầu dứt khoát: “Ừm, khỏe rồi! Đếm thăm các anh em!”
Xung quanh phần lớn là những người thú thuộc đại đội năm trước đây. Lúc này đã bao quanh Hứa Mộ Triều, ai nấy đều rất vui vẻ. Đám binh sĩ loài người cũng nhìn chằm chằm vào nữ chiến thần trứ danh. Thì ra là một cô gái trẻ tuổi như vậy, khiến cho bọn họ hơi xấu hổ, nhìn chằm chằm vào gương mặt tinh khiết rạng rỡ của cô, sau đó lại không kiềm chế nỗi liếc nhìn thêm lượt nữa.
Có người cao giọng nói: “Tư lệnh, chúng tôi vẫn luôn đánh thắng trận.”
Hứa Mộ Triều cũng cao giọng: “Tốt! Chưa khiến tôi mất mặt!”
Vì vậy gương mặt ai nấy đều bừng sáng rạng rỡ.
Có lẽ vì quá ồn ào nên người thú thuộc các doanh trại khác cũng chạy tới nghe ngóng. Lấy Hứa Mộ Triều làm trung tâm, người và thú tụ tập càng lúc càng nhiều.
Nhưng xe của Hứa Mộ Triều dừng lại ở đây không chỉ để ôn chuyện.
Cánh tay cô khoác lên cánh tay cường tráng của Đại Vũ vô cùng thân thiết như thể anh em, giọng nói lại trầm thấp nghiêm khắc: “Cậu lại gây chuyện gì với sĩ quan ban quân pháp người ta vậy?” Không đợi Đại Vũ trả lời, ánh mắt cô quét qua những lá bài và tiền giấy rơi lả tả khắp mặt đất, lập tức hiểu vấn đề.
“Về sau không được bài bạc nữa.” Cô áp sát bên tai Đại Vũ dữ dằn nhắc nhở.
“Vì sao?” Đại Vũ giật bắn mình, âm lượng không kiềm chế được oang oang như súng liên thanh, còn bày ra vẻ mặt thần bí, “Vị ở Đế Đô kia. . . Không phải là con rể của nhà chúng ta sao?”
Vẻ mặt của đám người tò mò xung quanh đều đần ra. Hứa Mộ Triều nhìn quanh một vòng, rốt cuộc không nhịn nổi, nhéo tai Đại Vũ, bực bội nói: “Có biết câu trong công việc không kể tình thân không? Trước đây mấy tội tày trời tôi đã gánh hộ các cậu rồi. Nhưung bây giờ, người của tôi càng không thể phạm kỷ luật quân đội, khiến anh ấy khó xử!”
Người xung quanh nghe mà chẳng hiểu mô tê gì, Đại Vũ chớp chớp mắt, cũng hiểu ra, tủi thân nói: “Được rồi được rồi! Phụ nữ quả nhiên là. . . Này!” Hắn cao giọng nói với đám người xung quanh, “Nghe rõ cho đây, về sau cấm đánh bạc!”
“Hả?” Mọi người kinh ngạc.
Đại Vũ lại đi tới, nói với hai sĩ quan ban quân pháp: “Xin lỗi hai vị thiếu úy, về sau sẽ không tái phạm nữa.”
Hai người gật đầu, hơi xấu hổ nhìn Hứa Mộ Triều, chuẩn bị hành lễ với cô, bỗng nhiên lộ vẻ ngẩn ngơ. Nhưng trong nháy mắt đã nghiêm chỉnh lại.
“Khụ khụ.” Hai tiếng ho rõ ràng vang lên, mọi người nhanh chóng tránh đường. Theo tiếng ho nhìn lại, chỉ thấy người hầu mặc đồ đen, dáng người cao gầy tươi cười bước đến.
Mà đằng sau, cách không xa anh ta, xe v