Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342999
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2999 lượt.
bị ánh mắt bình tĩnh của anh nhìn đến hơi sợ hãi: “Sao vậy?”
Vẻ mặt của anh dường như đang khẳng định một kế hoạch tác chiến, hơi hơi gật đầu: “Rất đẹp mắt.”
Đâu chỉ là đẹp mắt.
Dưới chiếc mũ bẹt nho nhỏ màu nâu, mái tóc dài dịu dàng đổ xuống như thác nước, khuôn mặt trắng nõn tinh xảo càng nổi bật hơn. Áo chẽn màu trắng, quần dài thẳng thớm màu vàng, càng lộ rõ dáng người mảnh mai. Áo khoác nhỏ dài đến thắt lưng cùng màu với chiếc mũ, khiến cô trông càng thu hút.
Tinh khiết tươi sáng, Cố Triệt không thể hình dung cô bằng từ gì khác, chỉ cảm thấy cô giống như một cây súng lục tinh xảo hạng nhất, khiến người ta muốn cất giữ, vĩnh viễn không buông tay.
Sự khích lệ của anh khiến mặt Hứa Mộ Triều ửng hồng. Vì thế ánh mắt Cố Triệt càng khó lòng rời đi.
Nhưng định lực của ngài Nguyên soái như siêu nhân, vẫn thản nhiên làm bộ như vô ý hỏi: “Lên lầu ngồi một lát nhé?”
Cô không quá để ý, ngẩng đầu nhìn anh cười: “Vườn hoa không khí tốt, ngồi ở đây một chút đi.”
Anh trầm mặc một lát, cuối cùng vẫn đi thẳng về phía cô, cánh tay mở rộng, ôm chặt cô vào lòng không nhúc nhích.
Lại nghe được hơi thở quen thuộc của anh, Hứa Mộ Triều chỉ cảm thấy tâm hồn rung động, lòng đầy say mê. Bờ vai của anh vững vàng như một ngọn núi, kiên cố an toàn. Cô cảm thấy dường như có thể tìm được cả thế giới trong lòng anh…
Chỉ là…
“Anh Triệt, có phải hiện đang có rất nhiều người nhìn chúng ta không?”
“Ừm” Anh nhẹ nhàng ngửi hương thơm từ mái tóc dài mới được gội của cô.
“Sẽ ngượng lắm…”
“Cho nên anh mới bảo lên lầu, nhưng em đã từ chối rồi.” Anh hơi thả lỏng, cúi đầu nhìn cô nằm gọn trong lòng mình, “Mười một giờ anh còn có hội nghị.”
“À, vậy anh đi đi…..”
Lời nói chưa hết đã bị ngăn lại trong miệng. Làn môi kiên định ấm áp như công thành đoạt đất ào đến, hơi thở mạnh mẽ yên lặng đoạt lấy, tình yêu ngọt ngào bị đè nén lập tức phóng thích tạo ra niềm vui sướng khôn kể.
Anh có hội nghị lúc mười một giờ, cho nên, hãy để anh tranh thủ thời gian.
Mãi cho đến lúc Hứa Mộ Triều thở hổn hển mới bị buông ra. Ngước đôi mắt mê say nhìn anh, chỉ thấy sâu trong mắt anh là sự bình yên, dịu dàng chan chứa. Ngón tay thon dài trắng nõn, tựa như kìm lòng không đậu lướt dọc theo khuôn mặt trắng nõn của cô, dừng lại trên bả vai.
“Chờ anh trở lại.” Giọng nói hơi khàn khàn.
“Được.”
Lần đầu tiên Ngài Nguyên soái khiến lịch trình vốn được sắp xếp dày đặc, trở nên hoảng loạn như hôm nay, vội vàng đến rồi lại đi. Hứa Mộ Triều nhìn bóng lưng cao ngất của anh biến mất trong tầm nhìn, yên lặng thật lâu.
Anh khiến cô….vừa mới cách xa đã nhớ nhung cồn cào rồi.
Sự băn khoăn trong lòng Ngài Nguyên soái đã rơi vào mắt một người. Vì thế, ngày hôm sau, khi người mang lịch trình được sắp xếp sẵn đến cho Nguyên soái. Ánh mắt Nguyên soái nhàn nhạt đảo qua, dừng một chút hỏi: “Buổi chiều không có việc gì sao?”
Người hầu sắp xếp việc hội nghị của Nguyên soái mặt không đổi sắc gật đầu.
Nguyên soái không lên tiếng. Chỉ là công vụ sáng nay, xử lý đặc biệt mau lẹ. Có thể ăn cơm trưa với Hứa Mộ Triều, ngài Nguyên soái sẽ ăn nhiều hơn nửa chén cơm so với ngày thường.
Sau khi ăn xong, người hầu thối lui. Hứa Mộ Triều hai mắt sáng ngời nhìn chằm chằm màn hình TV xem tin tức đế đô. Cố Triệt ngồi cạnh cô, cánh tay dài khoát lên sofa sau lưng cô, người đẹp trong lòng, không cần làm gì, thể xác và tinh thần vẫn thoải mái.
“Buổi chiều muốn làm gì?”
“Buổi chiều….chuẩn bị đi ra ngoài….” Cô phản ứng kịp, quay đầu nhìn anh, “Chiều nay anh….”
“Ừm, không có công tác.”
A….Thế nhưng….
“Chiều nay Phùng tam công tử hẹn em cưỡi ngựa….” Ai biết anh đột nhiên rảnh rỗi, bọn họ cũng là bạn tốt mà!
Sắc mặt Cố Triệt trầm xuống, “Chính là người lần trước sắp đặt để người máy bắt em, Phùng Tam?”
“Vì cả nhà anh ấy bị bắt làm con tin. Hơn nữa, sau này anh ấy cũng đi thông báo cho đội bảo vệ tới trường đua ngựa cứu em, chỉ là em đã bay đi rồi.” Hứa Mộ Triều nhìn sắc mặt của anh, “Người đó không xấu, thật đấy. Cho nên lần này cũng muốn nhân cơ hội xin em tha thứ.”
Cố Triệt đứng lên, cầm lấy áo khoác quân trang
“Anh làm gì?”
“Đi cùng em”
“Hả?” ngẫm lại thời gian xã giao của Cố Nguyên soái rất ít, cho tới nay đều rất khiêm nhường, lại cùng đi hội họp với mình, cảm giác… rất kì quái.
“Anh muốn đi sao?” Cô hỏi
Anh không lên tiếng.
Có nghĩa là không muốn đi? Cô dõi theo khuôn mặt trầm tĩnh của anh, nở nụ cười: “Em không đi nữa”
Anh yên lặng nhìn cô.
“Có anh ở bên, đâu em cũng không đi.” Cô nói, “Thật ra em đồng ý đi chơi với Phùng Tam, là vì cả ngày ở trong dinh thự không có gì làm, anh lại quá bận rộn.”
Có anh ở bên, đâu em cũng không đi.
Dùng diọng nói nhu hòa dễ nghe, nói ra một câu như vậy. Cố Triệt cẩn thận thưởng thức những lời khiến anh sung sướng, nhìn ánh mắt ôn hòa trong trẻo của thiếu nữ xinh đẹp trước mắt.
Anh nghĩ, khó trách cha từ trước đến nay luôn tàn nhẫn cứng rắn, nhưng vẫn luôn dùng ánh mắt tràn ngập thương tiếc nhìn mẹ; khó trách có người nói, yêu giang sơn càng yêu mỹ n