Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343012
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3012 lượt.
, trong đầu lại không cách nào ngăn cản nghĩ đến một vấn đế —— nếu Hứa Mộ Triều cự tuyệt Cố Triệt, Cố Triệt phải làm gì?
Đáp án dĩ nhiên là không có cách nào cả.
Anh có thể điều động hơn năm mươi vạn liên quân, anh có thể tiêu diệt bất cứ chủng tộc nào của đại lục. Chỉ cần cô đồng ý, anh có thể mang bất cứ thứ gì cô muốn đến trước mặt cô.
Nhưng nếu như….cô không cần thì sao?
Cô không cự tuyệt.
Cô ấy không cự tuyệt!
Cô dịu dàng ngồi cạnh anh, đầu hơi cúi xuống, không có tránh né. Trong lòng Nguyên soái, khẽ thở một hơi thật dài sau niềm vui sướng được thả lỏng.
Có phải mỗi cô gái khi có được thứ tình cảm từ hai phía, sẽ đều có biểu cảm thẹn thùng khác ngày thường như vậy? Anh không biết. Thế nhưng anh đã nhìn thấy cô dịu dàng đến tận xương với A Lệ, thấy vẻ đẹp khiến cả đế đô đều phải kinh sợ của cô. Mà cô hôm nay lẳng lặng rúc vào lòng anh, thì ra trong đầu anh, đã nhìn thấy rất hình ảnh này vô số lần.
Cho nên, Nguyên soái cũng nhất thời không phòng bị, bị người trong lòng đâm một dao vào ngực.
Đoạn thời gian hôn mê kia là khoảng thời gian Nguyên soái chưa bao giờ trải qua. Ý nghĩ mơ hồ dần thanh tỉnh. Thân thể lại không chịu điều khiển, hai mắt….không mở ra được.
Cho nên không thể nhìn thấy dung nhan đau thương của cô, không thể nhìn thấy nét mặt xót xa của cô.
Chỉ có thể nghe được, lời nói dịu dàng văng vẳng bên tai.
Cô nhẹ nhàng hỏi anh: “Anh Triệt, khi nào anh mới tỉnh?”
Cô nói, anh Triệt, hôm nay em lại giết người.
Cô nói, anh Triệt, em phải đi tiền tuyến, em để lại cho anh một bức thư, đặt ở dưới gối.
Cô nói, anh Triệt, tay em đã đầy máu tươi, khắp người bụi đất. Đại lục thật sự đã ngủ say mà sao anh vẫn mãi không tỉnh?
Miệng anh không thể nói, anh muốn cô đừng đi. Anh sớm nhắc nhở bản thân, không được để cô mạo hiểm nữa. Anh nỗ lực lại nỗ lực, rốt cuộc cảm giác được ngón tay nhúc nhích, thế nhưng bên tai chỉ truyền đến giọng nói Quan Duy Lăng: “Ngón tay Nguyên soái cử động rồi! Cử động rồi!”
Lại không có giọng nói của cô.
Thì ra lời nói dịu dàng rõ ràng vang vọng bên tai kia đã từ mấy ngày trước. Cô đã sớm rời đi mất rồi.
Ngày đó thức tỉnh,trong lòng anh rất bình tĩnh. Anh biết cô rơi vào tay Minh Hoằng, anh biết mấy chục vạn đại quân nằm ngang đại lục, trời nam đất bắc không thể gặp nhau.
Thế nhưng không vấn đề gì, không vấn đề gì cả.
Không ai có thể ngăn cản, dù là sống chết cũng không thể cách trở đôi ta.
Anh muốn lau khô những giọt nước mắt của cô, anh muốn mỗi đêm ôm cô vào lòng, không để cô bị thương chịu khổ, không để cô một mình không có chỗ nương tựa.
Anh đã từng ngây ngô chập chạp, anh đã từng bất an khẩn trương, anh đã từng cho rằng, thống lĩnh loài người vốn chỉ là hư danh.
Nhưng chỉ cần trong lòng cô cũng có anh, thì anh vẫn là Nguyên soái trăm trận trăm thắng, thao túng toàn bộ để đạt đến mục tiêu.
Minh Hoằng cũng được, Zombie cũng tốt, bao nhiêu chủng tộc khác muốn tranh đoạt cô cũng vậy thôi.
Người phụ nữ của Cố Triệt, nhất định sẽ là của anh.
Bởi vì A Lệ từng nói, muốn bọn họ vĩnh viễn yêu nhau, mãi không chia lìa.
Bởi vì mẹ từng nói, bọn họ nhất định sẽ gặp nhau, nhất định sẽ hạnh phúc.
Nói chuyện yêu đương
Nắng chiếu rực rỡ
Hứa Mộ Triều đau nhức khắp người tỉnh lại, vươn vươn sống lưng mỏi. Cảm giác khác thường chỗ riêng tư truyền đến lập tức nhắc nhở cô chuyện đã phát sinh suốt đêm hôm qua. Khiến người ta mặt đỏ tim đập, lại hạnh phúc tràn đầy.
Trên giường lớn trắng muốt trống không, anh đã đi tham gia hội nghị buổi sáng. Trên gối dường như còn lưu lại hơi thở lạnh nhạt của anh….í, dường như còn có mùi hương trên thân thể anh….
Hứa Mộ Triều nằm một mình trên giường, nhìn trần nhà cười ngây ngốc.
Cố phủ to như vậy, thoạt nhìn giống như không có ai, vắng vẻ trống không im lặng. Chỉ khi cẩn thận đánh giá, mới có thể nhìn thấy các trạm gác đang ẩn nấp, cùng với một vài bóng người mờ mịt từ các dãy nhà. Cố Triệt đã lớn lên ở nơi này, với hoàn cảnh như vậy, không biết tính cách quái gở của anh, có phải cũng do bầu không khí lạnh lẽo của của gia đình giàu có này không.
Nơi này tuy rằng nhàm chán, nhưng bởi vì anh lớn lên tại đây, cho nên trong mắt Hứa Mộ Triều, từng ngọn cây ngọn cỏ đều không thể trở nên thân thiết lạ kỳ.
Đang nghĩ tới, phía trước lại vang lên tiếng bước chân trầm ổn. Cô lơ đãng ngẩng đầu lên, lại thấy quân phục Nguyên soái màu xanh đập thẳng thớm đập vào mắt. Từ góc nhìn lên, khuôn mặt anh tuấn trong trẻo trầm tĩnh như nước, đôi mắt nhìn thẳng kiên định xoải bước hướng về phía căn lầu tối qua.
Đương nhiên, mới bước tới khu vườn dưới lầu, anh đã nhìn thấy cô, bước chân dồn dập hơn vội vàng.
“Chỉ ngủ một lát vậy thôi sao?” Anh cúi đầu đánh giá cô, đôi mắt lạnh lùng trở nên nhu hòa.
“Ừm” Cô đứng lên, “Anh họp xong rồi hả?”
Anh không trả lời, chỉ gỡ nón quân đội xuống cầm trong tay, lộ ra mái tóc ngắn đen nhánh mềm mại, dường như có chút đăm chiêu nhìn cô chằm chằm.
Hứa Mộ Triều