XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343262

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3262 lượt.

hân. Sự dịu dàng tri kỷ cô vô tình để lộ lại càng khiến anh cảm thấy quý giá hơn bất kỳ điều gì.
“Người hầu.” Anh ra lệnh với người ngoài cửa, “Sắp xếp một chút, chiều nay ra ngoài.”
Bầu trời xanh lam như được tẩy rửa, nước sông như ngọc vờn quanh núi. Dãy núi trải rộng, xanh um tươi tốt, yên tĩnh mà đẹp đẽ.
Ca nô quân dụng lẳng lặng trôi trên mặt nước, Hứa Mộ Triều cầm cần câu trong tay, thoải mái dựa vào Nguyên soái đang mặc áo sơ mi trắng và quần quân trang màu xanh,đơn giản nhưng vẫn khiến người ta hít thở không thông.
Giữa trưa anh nói muốn ra ngoài, liền khiến Hứa Mộ Triều phát hoảng, cho rằng anh muốn dẫn cô đi dạo phố. Lại không tưởng tượng được anh mang một chiếc xe hơi, lôi kéo thêm vài người thẳng tiến về hướng ngọn núi sừng sững tại đường chân trời.
“Nguyên soái, công việc hôm nay là thả câu lúc trời chiều.” Người hầu luôn rất đáng tin, tìm được tiết mục thoải mái an toàn lại nhàn nhã.
“Tôi có mồi câu độc nhất vô nhị, tốt hơn rất nhiều loại người hầu mua được ở chợ.” Tạ Mẫn Hồng cũng ăn bận nhàn nhã thoải mái, ung dung đi tới, “Hai người có muốn thử một chút không?”
Hứa Mộ Triều nhận lấy, nghe Cố Triệt bên cạnh giải thích: “Anh ta là cao thủ.”
“Em cũng thích câu cá.” Hứa Mộ Triều cười nói, “Hồi nhỏ thường theo cha em ra sông câu cá. Khi đó thịnh hành loại lưỡi câu nổ tung, có thể câu cá lớn ở rất xa.”
Ngón tay Tạ Mẫn Hồng kẹp điếu thuốc, hỏi: “Con cá lớn nhất cô câu được nặng bao nhiêu cân?”
“Hơn năm cân.”
“Cũng không tệ.” Tạ Mẫn Hồng nhìn cần câu trên tay cô, “Chúng tôi phải vất vả lắm mới kiếm được cho cô loại cần câu lỗi thời này.”
“Tiên tiến quá thì còn gì thú vị?” Cô quơ quơ gậy tre trong tay, lại chỉ vào mấy con cá nhỏ trong giỏ bên chân, “Chỉ là thành quả thật không ra sao.”
“Cố lên” Anh ta nhả khói, hướng về phía bên trái ca nô, “Buổi tối nhờ người hầu làm cho chúng ta một bữa tiệc cá.”
Hứa Mộ Triều cúi đầu nhìn Cố Triệt câu lên ba con cá lớn, nhíu mày: “Anh thật sự là lần đầu tiên câu cá?”
“Ừm” Giọng nói của anh trầm thấp như nước.
Hứa Mộ Triều buồn bực! Có người trời sinh làm cái gì cũng giỏi hơn người khác.
Nhưng cô dù sao cũng là cao thủ! Rất nhanh, lại có cá cắn câu! Trực giác nói cho cô biết, nhất định là một con cá to! Cô vội đứng lên, đột ngột kéo cần câu!
Bọt nước văng khắp nơi, sóng trắng quay cuồng! Một con cá lớn màu bạc cao cỡ nửa người, thẳng tắp vọt về phía Hứa Mộ Triều!
Nhưng mà đệ nhất cao thủ Thú tộc chẳng lẽ không trị được con cá này! Cô sắc mặt không đổi, một tay che ở bên phải không để Cố Triệt bị làm phiền, tay kia thì nhẹ nhàng nhấc lên, chuẩn xác bắt lấy con cá lớn ! Cá lớn giãy dụa tưng tưng trong tay cô! Cô mất đà ngã xuống, con cá lớn bị rơi lên sàn tàu!
Lực đạo vừa đúng, hết thảy đều vô cùng thuận lợi hoàn mỹ, một con cá lớn như vậy, Hứa Mộ Triều nhất định là quán quân hôm nay! Thế nhưng….
Cô đã quên còn có nước.
Cá lớn nhảy lên khỏi mặt nước mang theo một con sóng vĩ đại, vẫy đầy mặt và đầu cổ cô, nháy mắt toàn thân cô ẩm ướt hơn phân nửa. Tóc cô bết trên mặt còn nhỏ nước, xấu hổ đứng tại chỗ. Cố Triệt mỉm cười, lấy cái khăn lông màu trắng đưa cho cô.
Cô nhận lấy khăn lông, có chút ngượng ngùng lau mái tóc ướt sũng: “Em lại bị một con cá tập kích thành công.”
Trời chiều khiến toàn thân cô được bao phủ trong ánh sáng mông lung dịu dàng, mũ cô bị lấy đi, mái tóc dài đen ẩm ướt mềm mại. Khuôn mặt nho nhỏ, như một loại ngọc vô cùng trong suốt. Dưới hàng mi đen dài, đôi mắt to hàm chứa ý cười, có vài phần ngượng ngùng của thiếu nữ. Nước sông hơi có mùi tanh, lại làm ướt áo sơ mi bó sát người màu trắng, khiến đường cong no đủ mềm mại đều e ấp lộ ra.
Cố Triệt bỗng nhiên đưa tay đoạt lấy khăn lông: “Anh lau giúp em.”
“Hả?” cô bị anh đặt ngồi trên ghế tựa, nhận sự hầu hạ của người đứng đầu thiên hạ.
Động tác của anh rất nhẹ, như là gió mát xẹt qua mái tóc dài và hai gò má của cô. Hơi thở thanh lãnh lướt qua mặt cô, khăn lông lướt qua thái dương, cô nhắm mắt lại.
Cố Triệt vốn đang đứng lau cho cô, lúc này nhìn thấy hàng lông mi cong như trăng non của cô thì khóe miệng khẽ lộ ý cười. Cuối cùng nhịn không được, ném khăn lông, thân hình cao to chậm rãi cúi xuống, hôn thật sâu lên đôi môi đỏ tươi ẩm ướt kia.
Ở một ca nô khác, Tạ Mẫn Hồng ngồi, một tay cầm cần câu, một tay phủi phủi bụi, người hầu đứng một bên, chân đạp lên mép thuyền.
“Chiến tranh gần kết thúc rồi sao?” Người hầu hỏi
Tạ Mẫn Hồng gật đầu: “Còn không tới một tháng.”
“Thật tốt quá.” Người hầu nhìn mặt nước mênh mông, “Lần này, mong rằng có thể yên bình thật lâu?”
“Chắc là cũng lâu lắm.”
“Mẫn Hồng, chiến tranh kết thúc, anh có dự dịnh gì không?”
“Không có tính toán gì, Nguyên soái muốn tôi làm gì tôi liền làm cái đó.” Anh hạ giọng. “Bên kia sao im ắng vậy?”
Người hầu nhìn thấy mọi chuyện, liếc anh một cái: “Anh nếu đi quấy rầy, đừng trách tôi không nhắc nhở anh.”
Tạ Mẫn Hồng cười nhẹ một tiếng, lại thở dài: “Thật tốt.”
Người hầu im lặng trong chốc lát, nói: “Quả thật rất tốt. Tôi còn nghĩ, Nguyên s