Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343050
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3050 lượt.
vui vẻ tham dự —— hắn thậm chí còn muốn ở trước hội nghị, tuyên bố tin tức liên minh cùng người máy, củng cố lòng tin của quân đội, để Mộ Đạt không cần phải nhắc lại mấy thứ ma quỷ như “Không thể tiếp tục tiến hành theo kế hoạch ” nữa.
Một đêm trước khi xuất phát đến doanh trại của Mộ Đạt, một vị khách bất ngờ, đã làm thay đổi suy nghĩ của Đồ Lôi, cũng làm thay đổi vận mệnh của rất nhiều người.
Đêm đó, Đồ Lôi đang ngồi trong doanh trại cùng đám thú cái, say sưa chè chén với Tiếu Khắc. Hai ả người máy có đôi mắt đỏ đậm cũng theo hầu bên cạnh.
Điểm này càng làm Đồ Lôi có ấn tượng tốt với Minh Hoằng ——những người máy nữ hắn tạo ra, từ dáng người, tướng mạo, đều làm hắn yêu thích không thôi, toàn bộ đều được chế tạo với tỉ lệ vô cùng hoàn mỹ, chân thật đến lạ lùng. Bọn họ đều có tính cách cực kì dịu dàng phục tùng, khi ở dưới thân hắn, các nàng thậm chí còn có phản ứng kịch liệt vô cùng chân thật, làm dục vọng chinh phục của hắn được thỏa mãn.
Đồ Lôi hứng thú nhìn chằm chằm những người máy nữ kia, nghĩ đến việc sau khi chiến thắng loài người rầm rộ,cảm thấy mọi thứ đều tốt đẹp đến lạ lùng.
Lúc này, lại có một binh sĩ thân tín, biểu tình kì dị tiến vào thông báo.
“Thống lĩnh, có một gã thú binh muốn xin gặp ngài.”
Đồ Lôi nhíu mày: “Ngu xuẩn! Chẳng lẽ một tên lính cấp thấp muốn gặp Thống lĩnh ta đây là có thể gặp sao? Cút xéo !”
Binh sĩ thân tín do dự một chút nói: “Chỉ là…hắn nói, nếu ngài biết Hứa Mộ Triều đang ẩn thân ngay trong quân đội, chắc hẳn ngài sẽ muốn gặp hắn.”
Đồ Lôi lập tức đứng phắt dậy, Tiếu Khắc bên cạnh cũng lộ vẻ nghi hoặc.
“Sao lại như vậy?” Giọng nói Đồ Lôi hơi run rẩy vì phẫn nộ và khiếp sợ, hắn nhìn về phía Tiếu Khắc, “Cô ta còn chưa chết? Lần trước hỏi Minh Hoằng, không phải hắn đã nói, chuyện của Hứa Mộ Triều, không nhọc Thống lĩnh ta quan tâm sao?”
Ngày bảy tháng mười một, ngày tổ chức hội nghị quân sự Thú tộc.
Sau nhiều ngày mờ mịt, bầu trời cuối cùng cũng phủ một màu xanh trong trẻo, rực rỡ bức người.
Hứa Mộ Triều mặc quân phục màu đen, mái tóc dài được cột lên, đè thấp chiếc mũ lính, chỉ lộ ra dáng người thanh tú hào hùng. Bên ngoài quân phục, lại phủ thêm một lớp áo choàng, che khuất tướng mạo. Nhìn sơ qua, giống như một thú binh trẻ tuổi dáng người nhỏ gầy.
A Lệ đứng sau cô, mấy lần muốn mở miệng, lại nuốt những lời định nói xuống. Cuối cùng chỉ nhẹ nhàng hỏi: “Có nắm chắc không?”
Kể từ sau chuyện Quan Duy Lăng khẳng định A Lệ sẵn sàng hi sinh vì cô, hai người vẫn bình thường không ngại ngùng lúng túng. Hứa Mộ Triều cảm thấy, dường như A Lệ xem sự tồn tại của cô như một loại thần tượng để dựa dẫm.
Kì thật, không cần A Lệ hỏi, cô cũng hơi khẩn trương. Đây là lần đầu tiên cô đối mặt với một cục diện lớn như vậy. Hành động hôm nay, có lẽ sẽ ảnh hưởng đến vận mệnh của cả Thú tộc thậm chí là cả đại lục.
Nhưng cô phải can đảm.
Trong đầu nhanh chóng hiện lên kế hoạch hành động —— đội trưởng của mười đại đội, Mộ Đạt đã bí mật liên lạc được năm người đồng ý trở thành đồng minh, hai người tỏ vẻ trung lập, còn lại ba người lại vẫn theo phe Đồ Lôi.
Tại đại doanh nơi tổ chức hội nghị, có mấy chục tinh anh mai phục, chỉ đợi hiệu lệnh, lập tức sẽ khống chế cục diện. Sao đó Hứa Mộ Triều ra mặt, vạch trần âm mưu của bọn người máy, khiển trách trận chiến vô nghĩa này và sự vô năng của Đồ Lôi, tiện thể giam lỏng Đồ Lôi, ủng hộ Mộ Đạt trở thành Thống lĩnh mới.
Nhiều năm qua, các đại đội đều vì những thành quả của cha Đồ Lôi cùng với tính trung thành trời sinh, chưa bao giờ có ý định tạo phản. Lần này đột nhiên phản loạn, Đồ Lôi sẽ không thể ngờ được. Trừ phi có người tiết lộ.
Nghĩ đến đây, Hứa Mộ Triều cười với A Lệ: “Mọi việc đã sắp xếp ổn thỏa, yên tâm đi.”
“Mộ Đạt có đáng tin không?”
Hứa Mộ Triều liếc cậu một cái, cười nhẹ, lẳng lặng nói: “A Lệ, tôi nói rồi, cậu còn chưa hiểu hết về tôi. Từ năm đầu tiên tôi trở thành Đội trưởng, đã bắt đầu chọn lựa những người trung thành tuyệt đối với tôi, thâm nhập vào các đại đội có thế lực mạnh mẽ khác.”
A Lệ kinh ngạc nhìn cô
“Cho đến tối hôm qua, binh sĩ thân tín bên Mô Đạt đã bí mật báo cáo với tôi, tất cả mọi chuyện đều bình thường.”
Không thể cứu vãn
Edit: Chjchjbi
Beta: Myumyu
Đúng một giờ chiều, A Lệ đứng trên ban công, nhìn bóng lưng màu đen của Hứa Mộ Triều rời khỏi đại doanh. Đột nhiên cậu cảm thấy hết sức lo lắng, như thể có chuyện gì đó sắp xảy ra. Cậu an ủi bản thân, có lẽ chỉ vì trong tiềm thức bóng ma của Đồ Lôi đã ám ảnh cậu quá sâu mà thôi.
Nhưng đi đi lại lại trong phòng hơn mười phút, cậu phát hiện mình hoàn toàn không thể nào bình tĩnh nổi. Vì vậy soạn ra một bộ quân phụcThú Binh màu đen và áo choàng, mặc lên người, trang phục giống hệt Hứa Mộ Triều.
Hứa Mộ Triều nghe thấy giọng nói của hắn, không hề ngẩng đầu, nhưng lặng lẽ siết chặt nắm đấm.
Mối thù khắc cốt? Cũng không đến mức đó. Chỉ là cảm giác chán ghét mãnh liệt trào dâng trong lòng. Gã đàn ông háo sắc, ngạo mạn, ngu