Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343306

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3306 lượt.

g nhíu chặt mày, nhìn người phụ nữ nói năng ngông cuồng trước mắt.
Cho dù mặc quân trang màu đen của người thú, cô ta vẫn xinh đẹp lanh lợi như một cô bé hàng xóm. Nếu như Cố nguyên soái biết nữ bán thú mình quyết tâm giành được có bộ dáng trong sáng vô hại như thế này, chắc cũng sẽ giật mình.
Song, cô dám can đảm uy hiếp quân của loài người “sẽ chiến đấu tới cùng”, anh biết Hứa Mộ Triều không phải chỉ phô trương thanh thế, cô nói được sẽ làm được.
“Anh, cô ấy nói rất nghiêm túc.” Bỗng nhiên A Lệ mở lời “Vua zombie là bạn của cô ấy, rất…. coi trọng cô ấy. Đồng thời có nhiều kẻ địch như vậy, hết sức bất lợi cho chúng ta.”
Quan Duy Lăng kinh ngạc nhìn Hứa Mộ Triều, mặc dù người cô cướp đi là vua zombie, nhưng cô lại có thể làm bạn với tên vua zombie tàn nhẫn khát máu kia ư?
Hứa Mộ Triều cườicười, không giải thích.
“Tôi cần phải báo cáo với Cố nguyên soái, mới có thể trả lời chắc chắn.” Quan Duy Lăng nói “Xin vui lòng cho tôi mượn hệ thống truyền tin quang điện của quý quân.”
‘Có thể” Hứa Mộ Triều nói “Anh không sợ chúng tôi nghe trộm sao?”
Quan Duy Lăng đứng lên, liếc nhìn cô một cái, nói “Mật mã của quân đội, nếu như quý quân có năng lực phá được, chỉ sợ chiến cuộc đã không phải như bây giờ.”
Hứa Mộ Triều cảm thấy hơi mất mặt.
Cho đến nay, quân đội Thú tộc và zombie, đều có hệ thống truyền tin quang điện, có thể tức thời truyền tin trong không gian ba chiều. Song để phòng quân địch chặn được tín hiệu, Hứa Mộ Triều chỉ dám dùng cách thức truyền tin nguyên thủy, cho nên khi trở về đại đội 5, cũng không có liên lạc với Thẩm Mặc Sơ.
Mà loài người không ngừng phát triển kỹ thuật khoa học hùng hậu, người thú và zombie căn bản không thể sánh bằng. Cho nên Quan Duy Lăng mới không lo ngại gì.
Quan Duy Lăng đi vào trong gian phòng kính như bưng, báo cáo với Cố nguyên soái, chỉ còn lại A Lệ và Hứa Mộ Triều ngồi nguyên tại chỗ.
“Câu giấu diếm cũng kỹ ghê.” Hứa Mộ Triều nói “Có anh trai lợi hại như thế.”
A Lệ cắn môi dưới “Tôi không muốn nói tới dòng họ gia tộc, không muốn khiến họ hổ thẹn.”
Hứa Mộ Triều dừng lại chút, rồi hỏi tiếp “Vậy sao lúc trước cậu bị bắt?” Mà bọn họ, tại sao vẫn không đến cứu cậu?
Đôi mắt A Lệ buồn bã ảm đạm “Từ nhỏ thân thể tôi đã không tốt, cũng không có bản lĩnh gì. Anh trai không cho tôi nhập ngũ. Nhưng lúc đó tuổi quá nhỏ, nhất quyết muốn gia nhập quân đội. Cho nên để lại tin tức nói đi tham gia quân đội chiến đấu với quân zombie, thật ra đã len lén lấy thân phận người dân thường, gia nhập đội ngũ chiến đấu với Thú tộc.”
Cho nên, làm một người lính nhỏ bé, bị thú binh bắt được. Lạc giữa biển người mênh mông, năm tháng chiến tranh, từ đó sống trong tối tăm, không quay đầu lại được nữa.
Một chàng trai nhiệt quyết, vì niềm tin của mình, đã hy sinh bao nhiêu thứ?
Nửa giờ sau, Quan Duy Lăng mở cửa đi ra. Anh ta nhìn Hứa Mộ Triều chăm chú “Chúng tôi có thể chấp nhận yêu cầu của cô, nhưng có một điều kiện.”
Hứa Mộ Triều gật đầu “Xin anh cứ nói.”
Vũ khí, đất đai, tiền bạc? Trong lòng cô ấy, tất cả những điều này đều có thể nhượng bộ vì sự tự do của Thú tộc.
Trong đôi mắt đen trong veo của cô lại sáng lấp lánh, gương mặt trắng nõn phút chốc sáng bừng.
Cô không hề che dấu tâm tình của mình, làm cho Quan Duy Lăng không khỏi phiền não một chút. Anh ta đè nén cảm xúc đang dâng trào trong lòng không để người khác nhìn thấy, mới gằn từng chữ một “Chúng tôi muốn cô.”
——————————
Chân trời bắt đầu sáng lên. Mưa đã tạnh, xung quanh bãi tập của doanh trại còn lõm bõm nước. Một đội binh lính hùng hùng hổ hổ bước đi.
Hứa Mộ Triều đứng trên ban công, nhìn vạn vật đang tỉnh giấc vào buổi sớm, chỉ cảm thấy tất cả tâm tình đều ào ào xông lên não.
Cô hỏi Quan Duy Lăng tại sao, anh ta nói đó là ý của Cố nguyên soái.
Cô không ngốc đến mức cho rằng Cố nguyên soái có hứng thú gì với mình. Cùng lắm thì vì thân thể bán thú đặc biệt của cô thôi … Bởi vì ngay cả Quan Duy Lăng cũng chưa từng thấy bán thú nào như cô.
Vậy họ sẽ làm gì với cô đây? Giải phẫu? Hay nhốt lại nghiên cứu?
Cô cảm thấy không rét mà run, Cố nguyên soái – kẻ thống trị hà khắc vô tình trong truyền thuyết kia.
Thừa dịp Quan Duy Lăng không có ở đây, cô nói với A Lệ lo lắng của mình. Không cần nói rõ, cô biết A Lệ cũng sẽ giúp cô thăm dò tin tức.
Một lát sau, quả nhiên A Lệ chạy đến tìm cô, đôi mắt tinh khiết tràn đầy hy vọng “Không có chuyện gì cả Mộ Triều, anh trai nói, Cố nguyên soái có lẽ sẽ dùng cô làm chút thí nghiệm, nhưng nhất định sẽ không làm cô bị thương. Như vậy, cô có thể cùng chúng tôi trở về đế đô rồi.”
Nhưng Hứa Mộ Triều không cách nào yên tâm hoàn toàn. Đại Vũ và mấy tâm phúc cũng đợi không được, chạy tới hỏi cô tiến triển đàm phán. Cô nói cho bọn họ biết, Cố nguyên soái đồng ý thừa nhận nền độc lập tự do vĩnh viễn của Thú tộc, hơn nữa còn ngừng chiến, nhưng mà… Không đợi cô nói xong nội dung của chữ “nhưng mà”, những tâm phúc đã mừng như điên.
Mà sau khi Mộ Đạt biết được tin tức kia, chỉ kêu Đại Vũ truyền đạt lại một câu “Hứa Mộ Triều, cô là a


XtGem Forum catalog