Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343051

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3051 lượt.

t sau ——
Toàn bộ mười tên hộ vệ ngã xuống đất, lại giãy dụa đứng dậy lần nữa, như thể không hề để ý tới tình trạng thương tích trên người;
Đại Vũ hăm hở phản kháng, bị một gã hộ vệ hạ gục ngã xuống đất không thể nào nhúc nhích nổi;
Mộ Xâm tức giận, đưa tay về hướng ngoài sân ra hiệu;
Đồ Lôi kinh hoàng lùi lại mấy bước, Tiếu Khắc và hai tên hộ vệ còn lại đứng che trước người hắn, vẻ mặt căng thẳng;
Những người khác không dám thở mạnh, nhìn Hứa Mộ Triều chằm chằm.
Mặc dù cục diện rõ ràng đã bị Đồ Lôi và Mộ Xâm khống chế, vậy mà giờ phút này mọi người chỉ thấy Hứa Mộ Triều lấy một địch mười gan dạ không thể chống đỡ nên ai nấy đều tưởng rằng Hứa Mộ Triều đã chiếm thượng phong.
Chỉ có bản thân Hứa Mộ Triều mới biết —— phần lưng, bên hông, bắp đùi của cô đã bị đám người máy đánh trúng mấy lần! Đau đớn đã sớm lan tràn khắp thân thể, e rằng đã thương tổn tới tận xương, bây giờ hoàn toàn không có cách nào tiếp tục chiến đấu được nữa.
Hôm nay, chỉ có thể dùng hết sức tranh thủ sự ủng hộ của các đội trưởng.
Hứa Mộ Triều nhìn chằm chằm vào Đồ Lôi đang hoảng sợ, nở nụ cười khinh miệt: “Thống lĩnh Đồ Lôi, ông cho rằng chế ngự Mộ Đạt thì tôi sẽ hết cách với ông sao?”
Đồ Lôi vừa tức giận vừa bất đắc dĩ, hắn hoàn toàn không ngờ tới, mười tên người máy mạnh như vậy lại không phải là đối thủ của cô ta. Hắn hoàn toàn bị khí thế của Hứa Mộ Triều áp bách, sợ đến mức hết hồn hết vía. Đồ Lôi run giọng nói: “Cô, cô muốn thế nào? Chúng ta ngồi xuống thương lượng nhé?”
Hứa Mộ Triều lạnh lùng: “Đồ Lôi, ông thành thật với các vị đội trưởng đi, dưới lòng đất đảo Tây Vu, có phải có đội quân mấy vạn người máy không? Ông và thủ lĩnh Minh Hoằng của bọn chúng, có phải là anh em kết nghĩa không?”
Đám đội trưởng nghi ngờ nhìn Đồ Lôi.
Đồ Lôi quát: “Đúng thì sao! Người máy cam kết liên minh với chúng ta, cùng san bằng Đại lục! Thời của thú tộc sắp tới rồi!”
Hứa Mộ Triều lắc đầu: “Thống lĩnh Đồ Lôi, ông có biết nguyên tắc căn bản của người máy là gì không?”
“Nguyên tắc gì?”
Cổ họng Hứa Mộ Triều dâng lên mùi tanh của máu, cô cố nhịn xuống, sắc mặt lại càng trắng bệch hơn, cô tiếp tục nói: “Tôi xâm nhập vào đảo Tây Vu, suýt nữa bị cải tạo thành người máy. Nhưng tôi cũng đã thám thính được nguyên tắc căn bản của bọn chúng —— đó là diệt sạch tất cả các chủng tộc khác trên Đại lục, bao gồm cả thú tộc!” Cô hít sâu một hơi rồi nói tiếp, “Thống lĩnh, người máy chỉ lợi dụng chúng ta, thực hiện mục đích của chúng thôi.”
Đồ Lôi không tin nổi nhìn Hứa Mộ Triều, Tiếu Khắc đứng bên cạnh lạnh lùng quát lên: “Nói bậy!” Hắn ta quay sang kích động Đồ Lôi: “Thống lĩnh, đừng nghe cô ta lảm nhảm nữa! Cô ta chẳng qua chỉ muốn trì hoãn thời gian chờ đợi viện binh tới thôi!” Hắn ta lạnh lùng nhìn Hứa Mộ Triều, “Không phải chính cô ta cũng cấu kết với loài người sao?”
Đồ Lôi lập tức gật đầu.
Hứa Mộ Triều oán hận nói: “Tôi cấu kết với loài người? Tôi trải qua bao khó khăn, mới đạt được hiệp nghị ngưng chiến với loài người, chỉ cần chúng ta rút quân, Cố nguyên soái sẽ công khai thừa nhận nền độc lập của thú tộc trên toàn Đại lục! Sau này chúng ta chính thức là chủng tộc độc lập, cùng hợp tác tác chiến với loài người! Không còn chiến tranh nữa!”
Các đội trưởng gầm lên, bắt đầu thảo luận ầm ĩ.
Đúng như Mộ Triều dự đoán, mặc dù binh sĩ thú tộc có năng lực rất mạnh, nhưng trước mặt loài người, lại có sự tự ti và tinh thần nô lệ bẩm sinh. Nếu như có thể đạt được sự chấp nhận chính thức của loài người, có kẻ điên nào lại thích chiến tranh chứ?
Lúc này lập tức có người mở miệng: “Hứa phó thống lĩnh nói đúng, nếu như loài người thừa nhận nền độc lập của chúng ta, tại sao còn phải chiến đấu nữa?”
“Càn rỡ!” Đồ Lôi còn chưa kịp phản bác, Tiếu Khắc đã quát.
Lại có đội trưởng tiếp lời: “Chúng tôi không muốn đánh nhau nữa!”
“Đúng! Tại sao lại phải đối kháng với loài người?”
“Được thừa nhận độc lập thì coi như đã đạt được mục đích rồi! Cố nguyên soái phát ngôn công khai, chắc sẽ không đổi ý đâu?”
Đúng lúc ấy, một đội binh lính bán thú đột nhiên vọt vào trong sân! Chúng cầm vũ khí trong tay, nhanh chóng bao vây các đội trưởng. Mộ Xâm vẫn yên lặng, nở nụ cười thỏa mãn. Hắn lê cái chân bị thương, đi tới sau lưng Đồ Lôi và Tiếu Khắc.
Tiếu Khắc rỉ tai Đồ Lôi mấy câu, Đồ Lôi nở nụ cười, cất cao giọng nói: “Hứa Mộ Triều, bỏ súng xuống. Nếu không tôi sẽ giết bọn chúng.”
Các đội trưởng không thể tin nổi nhìn Đồ Lôi —— Hắn lại có thể dùng tính mạng của họ dể uy hiếp Hứa Mộ Triều?
Hứa Mộ Triều chần chừ trong chốc lát. Cô biết nếu như khoanh tay chịu trói, thì không còn đường sống nữa.
Tiếu Khắc vung tay, “bằng” một tiếng súng vang lên, một đội trưởng ngã xuống theo tiếng súng, chính là người đầu tiên mở miệng ủng hộ Hứa Mộ Triều.
Các đội trưởng kinh hãi, tức giận nhìn Tiếu Khắc và Đồ Lôi. Bọn họ hoàn toàn không ngờ tới Đồ Lôi thật sự có thể xuống tay tàn độc như thế!
Trong lòng Đồ Lôi cũng hơi kinh hãi vì Tiếu Khắc chưa có sự đồng ý của mình đã giết người. Tuy nhiên tên đã lắp vào cung, hắn cũng cảm


XtGem Forum catalog